- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Những buổi chiều không đáy

 

 

 

Trên ghế đá, cô gái ngồi bất động. Hình hài cô hồ như có thể tan loãng vào bầu không khí. Bất cứ ai nhìn thấy khung cảnh ấy cũng có thể cảm giác như bị hẫng khi rơi vào một môi trường không trọng lượng… cảm giác chơi vơi. Một ảo giác.

Nếu có thể mường tượng gì đằng sau một bức tranh như thế, nghĩa là cái nội tình bên trong, thì có thể như thế này. Sau những cuộc tụ họp ồn ã, những nói cười thoáng chốc, hay những cãi vã, chẳng hạn… giờ thì cô ngồi đây, nơi một chiếc ghế đá giữa một khuôn viên không quá đẹp đẽ và rực rỡ, nhưng cũng không quá tồi tàn; không vắng lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng một chú se sẻ nhảy tanh tách trong một tán cây, nhưng cũng chẳng ồn ào đến mức không thể chịu nổi; còn lại thì xuất xứ của cái ghế đá và cái khuôn viên ấy có gì quan trọng trong lúc này, đối với một cô gái đang chỉ cần tìm một chiếc ghế đá… và ngồi một mình. Lí do cô chọn nó, có thể là cô không muốn về nhà vào một cái giờ thực như đếm thế này, với những bữa cơm nhuốm mùi của thói quen và những câu chuyện có vị mằn mặn hay nhàn nhạt của món ăn. Cô không lên thư viện hay ghé vào một hiệu sách ven đường như vẫn thường làm thế, vì quả thực, không ăn nhập gì vào lúc này. Càng không thể du hành trên những chuyến xe buýt ngạt thở giờ tan tầm; sự chen lấn có thể làm tan biến đi tất cả trong cái nhộn nhạo của nó hoặc sẵn sàng cộng hưởng để làm bùng nổ tất cả. Không thể về, cũng không thể đi. Còn gì hợp lí hơn cho những khoảnh khắc như thế này bằng một chiếc ghế đá, sẽ không bắt cô mở miệng khai báo xuất xứ, nguồn cơn hay bất cứ một điều gì khi cô muốn ngồi xuống.

Chỉ đơn giản là cô muốn ngồi xuống. Và đã ngồi bất động ở đó.

Cô gái nhìn về phía trước. Cái nhìn cũng bất động. Không nghiêng đầu tìm kiếm một dáng hình nào đó. Không nhìn theo một chiếc lá từ lúc nó bắt đầu lìa khỏi cành cho tới khi nó đáp xuống mặt đất. Không ngước lên xem những đám mây. Không nhìn sang trái, không nhìn sang phải, không xoay đầu ra sau.

Cô chỉ nhìn, bất động. Mặc cho những dáng hình diễu qua trước mắt. Chẳng biết cô tìm gì trong những dáng hình đang trôi lướt qua trước mặt, những dáng hình vội vã tìm về với những căn nhà mỗi buổi chiều hay cho một cuộc hẹn hò buổi tối, những cái nhăn mặt cau có hay những nụ cười vớt vát của một ngày dài mệt mỏi, những khuôn mặt phờ phạc hay những khuôn mặt hớn hở, những đôi môi đang mấp máy hay đang khép chặt, những khóe miệng nhếch lên hay xệ xuống.

Cô nhìn như bị thôi miên, như nhìn vào một bầu trời không đáy. Cái nhìn tìm cách xuyên thấu, hồ như cố khắc ghi một đường nét hay tìm cách lí giải tất cả những gì đang diễn ra xung quanh. Cũng có thể là một cái nhìn đang cố xóa đi tất cả, những đường ranh giới, những dạng hình.

Từ đâu đó, hồ như gần, lại hồ như xa, vẳng lại giai âm bản độc tấu dương cầm những đoản khúc thu, hòng mong lấp đầy cái khoảng tối om mờ mịt trong đáy mắt cô gái, lấp đầy cái khoảng không đáy của một chiều cuối thu. Hay tất cả lại cùng hòa vào với nỗi chơi vơi để chơi vơi là tận cùng.

Bóng tối đã sập xuống. Nếu có thể mường tượng cái cảm giác không trọng lượng khi bay vào trong khoảng không bao la kia thì đó chính là cảm giác vào đúng cái thời khắc một giọt âm thanh tan chảy vào cái bóng tối nhập nhoạng của buổi chiều quyện vào với cái mơ hồ của màn sương mỏng giăng mắc dưới những lớp lá cây, ngay trên đầu cô gái ngồi trên ghế đá, bất động.

Hình như, cô vừa nhếch mép. Hay là cô vừa cười, hoặc cũng có thể chỉ là một cử động ngẫu nhiên, không kiểm soát. Một luồng gió rất khẽ làm xào xạc những tán cây. Cô gái thoáng rùng mình. Vì lạnh!? Đằng sau khuôn mặt bình lặng kia, biết đâu chẳng phải là một tiếng cười dữ dội và man dại. Tiếng cười chua chát và ngoa ngoắt. Tiếng cười thật to, thật cay nghiệt, thật độc ác. Ném vào chính bản thân mình. Ném vào tất cả những gì diễu qua trước mắt. Tung hê nó, thứ được mệnh danh là guồng quay bất diệt của cái sống.

Từ bóng tối, thoát ra một tiếng thở dài não nuột. Cô gái nhìn thấy mình giãy giụa trong cạm bẫy của buổi chiều, như một chú chim lúng búng trong mạng lưới của cái lùm cây, những cành to những cành nhỏ, những lá còn tươi những lá sắp héo, những hoa chưa nở những hoa đã nở. Giờ thì cái guồng quay bất diệt kia lên tiếng cười lại cô. Man dại không kém. Sắc buốt và nhức nhối như một lưỡi lam cứa vào làn da trắng xanh và mỏng tang của ngón tay. Những tầm thường và nhỏ nhen, những ích kỉ và bon chen, những ghen tị và ấm ức; những thứ tầm phào và những chuyện lớn lao… Cái lẽ sống thường tình đang cất lên khúc hòa tấu bản bi ca hùng tráng của nó.

Cô gái vẫn ngồi bất động. Hóa đá.

Tiếng dương cầm độc tấu từng giọt rơi vào khoảng không dần đặc quánh của bóng tối đang trùm phủ tất cả.

Ngồi bên cô gái, từ khi nào không rõ, một người đàn bà có thể là điên, cũng có thể không, vì thật khó đoán biết nếu chỉ dựa vào những cử chỉ bên ngoài. Thảng hoặc, người đàn bà cười hề hề. Có lúc bà ta nhìn quanh quất đâu đó, miệng lẩm bẩm một câu chửi thề, hàm răng rít lại, sin sít. Hình như, bà ta còn hát với một điệu bộ ngô nghê. Một ánh nhìn cũng khó nắm bắt. Vô hồn và vô chừng.

Cái thời khắc người đàn bà ấy xuất hiện cùng lúc phá tan mọi cố gắng lí giải của cô gái- nếu cô có ý định ấy ngay từ đầu- về con người, về cái sống, về tất cả.

Cái chung cục không có chung cục đã ở đó ngay từ đầu, trong cái ý của cô gái khi ngồi xuống một ghế đá bất kì không lai lịch, trong một khuôn viên không nhiều bản sắc, nhìn những bóng hình mơ hồ về trạng thái tồn tại, thoảng nghe một giai điệu không rõ nguồn cơn, và vài cơn gió đong đưa qua lại… trong một thứ bóng tối phủ trùm giữa một chiều thu đầy sương và mây mù.
 

8.2008 – 8.2011

bài đã đăng của Tuệ Anh