- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Trong bóng tối căn phòng

 

 

 

Cô gái chơi đàn buông cây vĩ cầm xuống bên cạnh bình hoa hồng, bằng gốm. Trên mặt bình là những nét vẽ mộc mạc khuôn diện gương mặt một cô gái, đơn giản chỉ có thế. Đường cong mềm mại của tóc, đường sống mũi, đường viền môi và đường cong của đôi lông mày có vẻ như chẳng ăn nhập gì với bề mặt xù xì của chiếc bình gốm. Ấy vậy mà quả thực chúng ăn nhập với nhau, mà lại rất hài hòa và dễ chịu. Chiếc bàn dài hẹp bằng tre sơn màu nâu vẫn còn mới, nhưng chiếc ghế mây lại sờn và bong tróc gần hết lớp sơn đã từng vàng óng, để lộ màu xin xỉn của những sợi mây.

Chiếc ghế giờ đang trống. Cô gái đã buông cây vĩ cầm xuống bên cạnh bình hoa gốm, kế bên là chiếc gạt tàn tiện bằng một khúc thân tre, với điếu thuốc hút dở cắm đầu xuống. Một làn khói mỏng bay lên. Một tách cà phê men trắng không họa tiết nhỏ chưa cạn. Cô gái đã bỏ đi đâu đó.

Một khoảng của chiếc bàn, của mặt đàn phía trên và của mặt phía ngoài bình gốm xoay về hướng cửa sổ sáng bừng lên dưới ánh nắng giữa trưa. Bị bao quanh bởi những bức tường dầy đặc và kín mít, với lối đi nhỏ hẹp xuyên qua trước cửa, căn phòng chỉ bừng sáng duy nhất một lần vào giữa trưa. Vào thời khắc ngắn ngủi ấy, ánh nắng cũng chỉ làm sáng chói một mảng tường dựng đứng. Căn phòng chơi vơi giữa khoảng bóng tối âm u và bên kia lằn ranh là bóng nắng rập rờn, sáng rỡ. Những vòng nắng, những vệt nắng, những bóng nắng loang loáng, không thôi chợp chờn lay động trên mảng tường. Thi thoảng, khi một đám mây đi qua, cái vầng sáng lại bị kéo sệt đi và toàn bộ căn phòng như phủ một lớp voan mỏng.

Khi đó, tức là vào cái khoảnh khắc bóng sáng bừng lên ấy, có thể nhìn rõ một lớp bụi mỏng trên mặt bàn, từng đường vân hay vệt đắp nổi của bình gốm. Chỉ có những đường nét khảo họa khuôn diện gương mặt cô gái trên bình gốm giấu phía trong khoảng bóng tối là lại càng thẫm hơn và hằn thành những đường rãnh sâu. Từng đường vân gỗ uốn lợn trên mặt cây vĩ cầm. Một đường viền sáng từ hàng ngàn những tia phản chiếu nho nhỏ trên bề mặt kim loại của mấy sợi dây đàn đang cố lấn lướt và tỏa sáng mặt đàn. Đó cũng là lúc trò chơi của ánh sáng kết thúc.

Thời gian theo bóng nắng trườn ra phía ngoài khung cửa sổ. Giờ đây không còn nhìn rõ những vạt bụi, những vệt nổi và những đường vân. Chỉ còn đường viền – tựa như đường viền của đồ vật trong một bức tranh tĩnh vật, nửa muốn rõ ràng, nửa như tan loãng vào khung cảnh nền. Những đường viền ấy là tín hiệu cho biết sự có mặt của những đồ vật kia trong cái thứ ánh sáng nhợt nhạt. Lúc sau thì chỉ còn là một vài mảng sẫm tối trên nền một bức tranh lấy màu xám nhạt làm chủ đạo. Những đường viên chỉ còn là tưởng tượng. Cô gái vẫn chưa trở lại.

Những đồ vật kia có mong chờ cô hay không, cũng khó biết được. Đã không còn nhìn thấy làn khói mỏng bay lên từ điếu thuốc hút dở. Cà phê trong tách nguội ngắt, chắc chắn là như thế, dù không khí trong phòng như tan chảy ra vì cái nóng và đặc quánh lại. Cây vĩ cầm nằm ngang, bất động trên mặt bàn, với cái vẻ lạnh tanh và không lộ ra một dấu hiệu gì có thể đoán biết được. Vài bông hoa trong bình hình như đã ngả màu úa vàng so với lúc ánh nắng rọi vào. Hoặc là ánh nắng đã lấy đi cái vẻ tươi tắn, hoặc là nó đã tàn úa từ trước, nhưng giờ đây, trong bóng tối, mới cho thấy cái vẻ ấy.

Những vệt nắng cuối cùng còn rơi rớt lại hay phản chiếu bóng sáng của nó trên bức tưởng trước mặt đã biến mất hẳn.

Chỉ còn lại, trong căn phòng, một thứ bóng tối âm u tịch mịch. Và vẫn đặc quánh bầu khí nóng hâm hấp.

Đằng sau cái vẻ bất động ấy, giờ đây, trong bóng tối căn phòng, những đồ vật đang trở mình trong những cơn mộng mị đứt nối không nguôi. Những âm thanh ảo, những sắc màu ảo, những tiếng rên rỉ âm thầm của những kí ức xa xưa bị lãng quên, bị coi là vô tri, những câu chuyện đan dệt và rối mù trong các ngóc ngách của không gian và thời gian vô định hình. Có đôi lúc, những đồ vật ngưng thở như thể chìm vào một giấc ngủ, chìm vào một dòng bóng tối không âm sắc, không thời gian và không gian… không cảm giác và không tâm trạng… nhưng những mộng mị vẫn cứ đùa giỡn, chơi trò chơi của riêng nó, như thể không bao giờ muốn để yên cho chúng trôi vào một phút dịu ngọt của lãng quên. Những dư ảnh của kí ức lẫn hiện hữu của hiện tại, những đè nén, những bất an- dù có lúc chẳng rõ ràng- tìm đến với nhau, nhảy nhót cùng nhau và làm loạn cùng nhau. Không để cho chúng yên. Không để chúng tìm quên.

Nhiều lần- chiếc bàn, bình gốm, cái gạt tàn, tách cà phê hay cây vĩ cầm- chúng gắng phô bày một gương mặt nào đó của mình trong bóng tối tịch mịch. Nhưng chẳng có gương mặt nào. Các gương mặt chơi trò hoán đổi, ú tìm, chơi trò chế giễu, cười cợt… cái thân xác không thể nào cất lên nổi của chúng- cái thân xác mà không ít lần chúng muốn vứt bỏ nó đi, băm vằm nó để linh hồn tự do thoát lên. Chúng tự thấy mình bé nhỏ, tội nghiệp, đáng thương và ê trề, đơn chiếc và lạc lõng đến cùng cực, thảm hại đến cùng cực khi cố giấu mình vào cái dày đặc của bóng tối hay trốn tránh sự lãng quên.

Dư âm của một vài giai điệu, có lẽ còn rơi rớt đâu đó hay vẩn trong không khí đặc quánh của căn phòng, cứ lặp đi lặp lại, đứt nối, khi gần khi xa, khi réo rắt đến rầu rĩ, khi tưng tửng đến vô cảm, có lúc trôi qua cũng giống như một vệt nắng quệt qua cái bóng tối dày đặc rồi chìm nghỉm.
 

Café, 28.7.2011

bài đã đăng của Tuệ Anh