- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Theo cùng anh ra biển và thắp một nén nhang

 

 

 

nghe tin bạn
bỏ nhà đi trốn nợ
tết này chẳng biết ghé thăm ai
nghe tin đứa
mua thêm vài sở đất
lý thì mừng
mà lại bi ai
nhớ đứa chết thây ngoài biển cả
tháng chạp rùng mình
nhang thắp cho ai?

nhà nước hân hoan cấp đất xây chùa
đám thầy tu được thời lên áo xống
cuối bãi sông còn lại người mất đất
đêm ác mộng
A Dục Vương hiện về
với răng nanh mỏ đỏ

chúng ta sinh ra trong thời thổ tả
gió bấc xô lệch mặt người
ở đâu đó trên Đảo Nguyệt Thiềm
ngày Hoàng Sa rơi vào tay giặc
những cái chết đi vào lãng quên
văng vẳng giữa thủ đô
đêm hát hò với giặc

này em
theo cùng anh ra biển
thắp một nén nhang
nhớ lấy ngày hăm bảy tháng chạp
một ngàn chín trăm bảy tư
bảy tư người con trai đã chết trong sương mù
giữ lại cho chúng ta một con đường ra biển
giữ lại trong anh bầu máu nóng
giữ lại trong em một lời nói thật
dẫu có túng cùng
cũng không bán mua nhau

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị