- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Cá voi trong nước

 

cada   CáĐá MoMa – ảnh: vi lãng

 

 

Trầm, cá quẫy đạp
nước, và nước
biết rằng cuối cùng
cũng sẽ còn những chuyến đi.

Không gian se sắt
đan sợi ngang, nén
những dòng đang viết trong giấc ngủ.
Đây, những âu lo
toan tính
con gái, con cái,
lọc lừa, tình yêu và tội lỗi.

"Chỉ cần nước,
là nước,
được bơi mải miết
ắt hẳn là tràn đầy hạnh phúc."

Hai mươi lăm, năm mươi
mong những niềm vui nhỏ,
an lành
thoải mái một ngày nắng,
đợi buổi tối có hơi ấm thịt da
và trìu mến ngọt ngào.

Thân cá voi, nhẹ bấc
chạy dọc biển, nước
và nước,
những tiếng cười vỡ bọt,
bóng tối thẫm dần, keo đặc
những dòng chữ lạnh.

Đợt đợt sóng tiếp nối
bọt biển lăn tròn
miết dấu chân,
hỏi những câu về tình yêu tuyệt đối,
thế nào cá voi sống được trên cát
thế nào cá voi mắc cạn lạc đàn?

"Chỉ cần nước
là nước,
chỉ cần tình yêu,
không cần tuyệt đối.
Chỉ cần tình yêu, đầy,
để được một mùa ấm,
nước
là nước,
trong mùa đông xứ lạ."


VL
12/2011

bài đã đăng của vi lãng