- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Ga Cuối Năm

 

RainySaturday 087Line Mt Waverley – Ảnh: Thường Quán

Cánh rừng sẫm nặng một màu
Sau hàng phố cũ: thềm ga
Đường tàu năm cũ còn chuyến chót
Người phu trạm đợi giờ đóng ca.

Hai chúng tôi và một buổi chiều
Đang đóng cửa, mưa lất phất
Xong một năm của bao là đổ xiêu
Và tàn tạ, có ai thực biết?

Hai đường tàu trơn mưa vỡ toang không tiếc
Màu lá sẫm chìm dần không nói hết
Màu đen ướt tiễn đưa gì đã chất chồng quá nhiều ly biệt
Chỉ là thêm một năm sắp qua.

Núi xa màu xám những khối mây nặng xám
Vuông cửa lưới mắt cáo, người phu trạm nhỏ bé
lúi cúi nhìn ra
Thế giới này? Không, muôn đời có chi đâu đổi khác.
Tôi? Tôi chỉ đang đợi một chuyến tàu

Không phải để đi về nhà
Những mái ngói đen ướt ở bìa rừng
Lẫn khuất những ô cửa
Không mở ra ngoài mưa.

Xấu hổ nhận ra mình đang khẽ đọc
Cho mình nghe mấy câu thơ
Của một người qua sông hơn hai trăm năm trước
Buổi chiều Long Vỹ Giang:

Những câu thơ chiều thê thiết
Đâu để cho mình an ủi niềm sầu muộn tư riêng!

Ôm lấy tâm sự người ở thời đại này còn là một hình tội
Khổ sầu không để sẻ chia –
Có thấy mình cũng xiêu lạc mịt mù khi nhìn lại
Thì nào khóc được người xưa.

Núi xa chìm mất sau biển mây: khối khối khổng lồ
trôi trôi dị dạng lầm lì đen xạm
Thôi, hãy lặng im nghe mưa!
Những tiếng trầm trầm bắt đầu vây bủa khắp
Bóng tối cũng đã theo lên đầy khoảng rừng thưa.

12-1988

bài đã đăng của Thường Quán