- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

con [cặc] gì cũng phải khóc

 

 

 

“Đặc biệt giữa bọn người sống bịt bùng trong núi non, ta mới khám phá ra con người sống co vòi, con người đã giản lược cái bí ẩn của cõi vô cùng thành một tín ngưỡng đơn sơ và đưa tín ngưỡng ấy vào lòng như một chống đỡ  trong những lúc thăng trầm và trong thời khắc thần chết đến gõ cửa…” —Perreira de Castro (Bồ Đào Nha)
 

những cảnh tiếc thương có tổ chức
năm triệu hay mười triệu người khóc phải có hình ảnh cụ thể
sau khi thống kê và phân loại [thật hay giả]
sẽ được lãnh thưởng  tùy theo nội dung [khóc]

hôn cầu thang nhớ [lãnh tụ có bước lên] cũng khóc
trong cầu tiêu đang rặn ra cục cứt cũng khóc
đứng vạch [cu] hay ngồi [chim] tè ra nước cũng phải khóc
giáo viên nhà trẻ mẫu giáo bắt buộc phải khóc
con nít ngơ ngẩn nhìn cô giáo khóc không hiểu quái gì cũng phải khóc theo
lũ [ngợm] đang tìm miếng ăn trong những bãi rác ngoại ô cũng phải khóc
ngồi ngã ba xin bố thí thấy người đi đường khóc
ngơ ngác nhìn tự nhiên [khoái] hùa khóc theo
đang bán dâm cũng phải xô ngang bật dậy ngồi khóc [tin báo truyền hình trong phòng trọ]
thằng đàn ông mua dâm sững nhìn [quái nhân] dăm phút—khóc
đang chạy xe bốn bánh, hai bánh, xe đạp và đi bộ nghe tin… dừng lại bằng mọi  cách phải khóc
những thằng đầu nặng học thuyết “mắt lim dim” khóc ngất như cha nó vừa chết
có thằng để tang ba ngày [cu ba bình ổn—cu má ướt nhem] khóc

hơn một ngàn không trăm lẻ mấy chục kiểu khóc
nếu kể ra đến khi nào mới dứt được
rất tiếc: Việt Nam ta không có ai khóc [ăn theo]
như vậy, khóc hiện tại hay khóc cho tương lai[?]

chửi thề một tiếng cho đã đời
đụ má nó. Con [cặc] gì cũng phải khóc!

tháng 12/2011 

 

 

 

.

bài đã đăng của Khaly Chàm


1 Comment (Open | Close)

1 Comment To "con [cặc] gì cũng phải khóc"

#1 Comment By chau On 23 December 2011 @ 2:43 am

Có những cảm xúc về những chuyện như thế, chỉ có những ngôn từ như vậy mới diễn tả được.