Trang chính » Chuyên Đề, Dịch Thuật, Phụ Nữ & Giới Tính, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Nhất định không nhìn thấy Đàn Bà Đẹp


♦ Chuyển ngữ:
0 bình luận ♦ 20.11.2011

 

 

 

Tôi không biết tại sao mình không nghĩ đến điều này từ trước.
Đơn giản thôi: Không nhìn thấy là xong.
Hai chục năm trước chắc các kích thích tố đã làm nổ tung ý định này
nhưng giờ thì tôi—giờ đây tôi có sự khôn ngoan của—dù gì
tôi cũng sẽ kiểu “Cái gì? Ồ, đâu có thấy. Ở đâu?
Ở đó hả? Không, đâu có thấy cô ấy.”
Cuộc sống sẽ dễ dàng hơn nhiều. Tôi sẽ đọc thêm nhiều sách;
tôi sẽ bớt ngước lên mỗi khi người nào đó bước vào quán cà phê
bởi vì cần đếch gì? Ý tôi là,

mặc xác họ! Họ muốn làm mọi chuyện thành bất khả?
Họ muốn là thật nhiều phiên bản của sự siêu phàm đi trên hai chân?
Hãy để mặc họ nhìn ngắm nhau, sao cũng được, hãy để mặc họ lượn lẹo
với mấy gã đội ngược mũ bóng chày đang ngả người đẩy tạ.
Hay hãy để mặc họ nhận nhẫn đính hôn từ những bộ com-lê có xịt nước hoa,
những tên phó chủ tịch với chiếc vé đi Jamaica. Tôi phiên phiến về hết thảy những thứ đó
bởi vì tôi hết lòng với những giá trị khác. Như,
cuộc vận động không cùng của nghệ thuật để mô tả những bí ẩn trên con đường
của linh hồn băng qua phạm trù của thời gian và sự đổi thay
. Đó mới là
điều tôi thật quan tâm—nhưng tôi bị chia trí nghĩa là cho tới giờ tôi đã bị
chia trí bởi ĐBĐ nhưng bây giờ thì hết rồi. Tuyệt nọc.
Cứ để họ lung linh và lượn lờ ở Jamaica,
cứ để những mảnh áo tắm của họ giết người—
đó chỉ là thịt da! Mà thịt da thì chỉ là—bạn biết đấy, chỉ là thịt.
Chỉ là tố chất vật lý. Bất kể với độ nồng ấm và mượt mà nào
rốt cục nó chỉ là—ấy, mấy cha ở thế kỷ mười bảy gọi nó là cát bụi
và mấy chả nói vậy có sai đâu. Họ có sung sướng không? Ấy,

đó không phải là vấn đề của tôi. Tôi có những tiệm sách rất lớn mà tôi có thể đi tới
nơi có một ngàn cuốn sách bóng lộn và mượt mà—

tôi từ luôn Jamaica. Tôi rứt Jamaica ra khỏi tim tôi
bằng cặp nhíp của sự tỉnh táo già giặn. Chẳng phải là quả thực tôi có phương tiện
ô-kê ô-kê dù sao tôi cũng đang có cuộc sống hiện giờ: tôi yêu mến nó.
Quần bò của tôi mòn lủng gối. Tôi yêu mến điều này.
Tóc tôi, với độ dài còn lại, chỉ hướng đông bắc trong một cách thế riêng biệt
kể từ lần sau cùng được cắt bởi Dawnette người kém gợi cảm hơn nhiều so với cái tên
và người làm ta nghĩ đến một hũ khoai tây nghiền—nhưng tôi không nói ra điều đó
bởi vì cô ta là con người, hơn nữa tôi đang không nghĩ tới vẻ ngoài của người phụ nữ.
Hôm qua tôi làm đổ nước gừng lên khắp ghế chiếc Mazda xám của tôi—
cũng ổn thôi. Đó là cuộc sống của tôi. Tôi chấp nhận nó. Ý nghĩ rằng một ĐBĐ có lẽ sẽ không
leo lên một chiếc Mazda cũ kỹ tráng nước gừng đã không xuất hiện.
Tôi đọc sách. Ồ,
dường như có lần tôi nhớ lại rằng vào năm 1967 nàng Kathy Farley mỉm cười với tôi
ở đường Thayer nhưng tôi biết điều đó đã thành tiểu thuyết, nàng là hư cấu,
và giờ đây tôi đang đi tới một tiệm sách rất lớn,
và một khi tôi đã có ly mô-ca thật cao và vài tập sách mỏng trong tiệm cà phê
thì ngay một nàng Michelle Pfeiffer của năm 1983 cũng không thể làm tôi ngẩng lên.

 

Theo nguyên tác “Refusal to Notice Beautiful Women” trong tuyển tập The Best American Poetry 2006 (New York: Scribner Poetry, 2006) do Billy Collins làm chủ biên khách.

 

 

 

.

bài đã đăng của Mark Halliday


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)