Trang chính » Biên Khảo, Chuyên Đề, Giới thiệu tác phẩm, Phụ Nữ & Giới Tính, Tạp luận Email bài này

ngủ trên giường, cởi truồng giữa chợ

3 bình luận ♦ 19.11.2011

 

 

1. Người đẹp ngủ trên giường

sleepingbeauty

Tôi xem phim Sleeping Beauty (2011), của nữ đạo diễn Úc Julia Leigh, thấy 4 lão già, từng gã một, vày vò em. Có kẻ nhìn như một giáo sư đại học, có kẻ nhìn như một nghệ sĩ lớn tóc búi, có ông như đại gia bắp thịt chắc, một gã như một cán bộ trung ương da nhão.

Giáo sư thì nắn bắp tay nắn đùi (hình trên), rồi ngả đầu ngủ trên bụng em ngủ, như một đứa trẻ. Nghệ sĩ thì cái lưỡi dài, thở phì phò, nói thành tiếng I’m going to fuck you bitch, tao sẽ "giức" mày cưng ạ. Luật là "no", nhưng có vẻ nghệ sĩ không thích luật. Đại gia thì lật em lên xuống, như xem hàng, nhấc em lên bằng một tay, rồi chợt quỵ xuống vì hình như đau tim. Cán bộ thì hành xử chuân chuẩn, không có gì đáng nhớ.

Điều đáng nói là chỉ mấy anh già kia thấy, bản thân cô gái ngủ trên giường, vì uống trà thuốc ngủ li bì, không thấy gì, không biết gì.

Tú bà nói với em rằng đây chỉ là một việc kín kiếm tiền, luật chơi là no penetration, vagina của em là một đền thờ, không vào đền thờ. Em bảo nó không phải đền thờ đâu chị!

Nhưng em vẫn có một nhu cầu, rất người. Sau một thời gian ngủ cho các tay có tiền sờ mó mà không lộ tông tích, đột nhiên em muốn thấy mặt của người sờ mó mình. Nhưng không được.

 

2. Mỗi cô dâu một quả đồi

doublehappiness-01

http://www.magnumphotos.com/C.aspx?VP3=ViewBox&ALID=2K7O3RBR3355&IT=ThumbImage01_VForm&CT=Album

Tôi xem loạt ảnh này của Chien Chi Chang trong bộ ảnh Double Happiness (Song Hỷ) trên Magnumphotos.com. Ảnh chụp ở sở Tư Pháp Saigon, khi các cặp nữ Việt lấy chồng Đài Loan đến đăng ký kết hôn. Lại mấy anh già, nhìn sờ sợ.

Tôi lại xem loạt phóng sự Những Người Con Xa Xứ thì thấy khác. Đắng cay từ ngày rời đất nước. Các cô cứ thức thoải mái, cứ thấy thoải mái. không có nhu cầu bảo mật mặt thằng chồng (đa phần khuyết tật, hay khiếm khuyết tâm lý, ứng xử, tiền bạc, ở vùng sâu gi đó).

Nhưng, sau một thời gian, các cô cũng có một nhu cầu: chạy! Có em đã nhảy lầu, bị đánh chết, có em không chết, bị bắt lại.

cohuynhmai

http://www.youtube.com/watch?v=aFskiTiNn78

Phóng sự này chiếu trên Tuoitre online được một tập rồi tạm ngưng, nghe đâu phía Hàn Quốc không ưng, hy vọng sẽ được chiếu tiếp, có thể xem tại đây http://www.youtube.com/watch?v=aFskiTiNn78

Lien16

Liên – cô dâu 16 tuổi – bồng con đi trong giá rét ở Incheon, Hàn Quốc. Bị gia đình chồng chối bỏ, cô phải sinh con trong nhà tạm lánh – Ảnh chụp từ tập Nơi dang rộng vòng tay.

(http://tuoitre.vn/Van-hoa-Giai-tri/460790/Ngam-ngui-Nhung-nguoi-con-xa-xu.html)

Tôi lại đọc tâm sự khác của một cô gái lấy chồng xứ Hàn, cô nói rằng: Có nhiều cảnh đau lòng, nhưng cũng có người hạnh phúc. Còn chọn lựa gì khác? Ở làng tôi, đường sá, nhà mới thay nhau mọc lên ở những chỗ có con gái đi lấy chồng Hàn. Ai chẳng muốn lấy chồng gần? Nhưng trai làng tôi kìa, có làm gì không, đa phần say cả ngày, lấy vợ xong vừa say vừa đánh.

 

3. Hành tinh u uất và nhếch nhác

melancholia

Tôi lại xem phim Melancholia (2011) của Lars Von Trier, đầy ắp những con người nhếch nhác. Bố lẳng lơ trong đám cưới con. Mẹ tuyên bố không tin hôn nhân trong đám cưới con, hehe, "được ngày nào biết ngày đó, nghe con".

Người chị cũng nhếch nhác khi cố làm tròn trịa mọi thứ, sao cho đám cưới đẹp đúng quy ước, trước cái chết cô cũng muốn ngồi xuống, uống một cái gì đó, cho lãng mạn. Cô có vẻ như tỉnh táo, nhưng né tránh sự thật. Có lẽ cô đại diện cho đại chúng, cái nhìn quy ước làm cô đau đớn vào giây phút hủy diệt.

Bản thân cô dâu, một người cầm bút, dù không viết văn, cũng nhếch nhác, thích ngựa vì cái ngứa hiện sinh, cô từ chối cái vuốt ve của chồng mới cưới, rồi buồn buồn chạy ra bãi cỏ sân golf 18 lỗ sau nhà, nhân tiện làm tình với thằng bá vơ. Cô ngứa ngáy hiện sinh vì trời sinh cho cô biết trước nhiều điều, biết trước hành tinh Melancholia sẽ đâm vào kết liễu trái đất.

Trước đại thảm họa từ ngoài, thảm họa của người dường như nhỏ. Nhưng ngược lại, thảm họa của người hóa ra là tất cả, lớn hơn thảm họa từ ngoài. Nếu con người không nhếch nhác với nhau, họ có thể đối diện với nỗi đau nhẹ nhàng hơn, tôi sẽ cùng địa cầu bị hủy diệt, nhưng… chả sao cả!

 

4. Đọc kinh cho quỷ cút về địa ngục

tiredofchildrenbeingraped

http://www.pbs.org/moyers/journal/06192009/watch.html

Tôi xem trích đoạn phim "Pray the Devil Back to Hell" nói về cuộc đấu tranh của phụ nữ Liberia do Leymah Gbowee lãnh đạo. Đó là cuộc đấu tranh của những phụ nữ đích thực, những người bán hàng ở chợ mà dân gian thường gọi là "hàng tôm, hàng cá". Dưới thời nhà độc tài Charles Taylor, khi trên 50 % phụ nữ Liberia bị hãm hiếp, trong đó có họ, có con gái họ, thì họ không ngồi yên nữa mà xuống đường, đi. Leymah Gbowee nói: Khi bạn đói, hãy xuống đường, đi! Khi bạn khát hãy xuống đường, đi! Đi cho tới khi nào bình yên, nhân phẩm, tự do không còn là giấc mơ! Và những người đàn bà ấy đã đi, và làm nên chuyện.

Leymah Gbowee cũng nói những lời này trước mặt Charles Taylor:


We’re tired of war,
We’re tired of running,
We’re tired of begging for bulgar wheat,
We’re tired of our children being raped.
We’re now taking this stand
to secure the future of our children
because we believe,
as custodians of society, tomorrow out children will ask us
"Mama, what was your role, during the crisis?"
Kindly convey this to the president of Liberia.
Thank you.


Chúng tôi đã chán ngấy chiến tranh rồi,
Chúng tôi đã quá mệt mỏi vì chạy trốn rồi
Chúng tôi chán ngấy cảnh ngửa tay xin cơm thừa canh cặn rồi
Chúng tôi không muốn thấy con cái mình bị hãm hiếp nữa
Hôm nay, chúng tôi cất tiếng nói
để bảo vệ tương lai con cái mình.
Vì chúng tôi, người giữ giềng mối xã hội, tin rằng
mai này con cái chúng tôi sẽ hỏi:
"Mẹ ơi, trong thời kỳ đen tối đó, mẹ đã làm những gì?"
Vui lòng chuyển đến tổng thống Liberia thông điệp này.
Cảm ơn.

Một trong những vũ khí của cuộc đấu tranh này là "no peace, no sex", không yên thì không yêu, không hòa bình thì không làm tình. Và vũ khí ấy chứng tỏ hiệu quả, góp phần làm sụp đổ chế độ độc tài Charles Taylor.

Bản thân Leymah Gbowee trong một cuộc biểu tình, khi an ninh dự tính bắt bà vì "tội" gây rối trị an, bà nói: "Tôi sẽ làm cho việc bắt bớ tôi trở nên dễ dàng hơn" và bà đã tự lột quần áo mình, đứng trần truồng giữa đám đông. Kỉa! Chúng đã cướp hết của tôi rồi, thì cho chúng thấy tôi còn gì! Tự chịu khổ, thay vì làm khổ kẻ thù, để đánh động lương tâm họ, đó là cách đấu tranh bà học từ Gandhi.

Điều đáng nói nữa đó là tuy bà thu phục được phụ nữ thuộc giáo hội Thiên Chúa Giáo tại địa phương, cả phụ nữ Đạo Hồi tham gia đấu tranh, bản thân bà là một phụ nữ đơn thân, có con mà không chồng. Chính bà cũng không dám nghĩ mình có đủ "tư cách" để thuyết phục được ai hay được ai kính nể. Nhưng bà đã thành công, và trở thành một trong ba phụ nữ đoạt giải Nobel hòa bình 2011. Có lẽ khi nỗi đau chung quá lớn thì những khoảng cách thành kiến dễ dàng sụp đổ.

 

5. Chán lắm rồi

wewantpeace

http://praythedevilbacktohell.com/

Có lẽ
Mọi cô gái ngủ trên giường,
Mọi cô gái Việt lấy chồng Hàn Quốc, Đài Loan,
Mọi phụ nữ đang khổ vì quy ước,
Mọi chị em cầm bút đang khó chịu vì ngứa hiện sinh
Mọi cô gái bị hãm hiếp,
Mọi phụ nữ đơn thân,
Những người đàn bà bị cho là hàng tôm hàng cá…
Ai cũng có thể nói:
Tôi chán lắm rồi, tôi sẽ đi thôi.
Tôi không yên thì tôi không yêu.
Vui lòng chuyển đến đàn ông thông điệp này.
Cảm ơn.

bài đã đăng của Xem


3 Bình luận »

  • Nguyễn Hoàng says:

    Thơ cũng muốn xem mặt mũi nhà thơ là ai?

    Là ai mà có quyền vần vè bất kể tới thực tại đối tượng sống?

    Bao nhiêu cuốn sách cho một câu hỏi này.

  • xem says:

    Xin phép Thấm Vân chép lại bài thơ của chị ở đây, và nói 2 điều, liên quan đến tình dục và… thi dục.

    Người con gái Việt Nam thời bình

    “Chơi nhẩy lò cò nghe Sáu!” Chị Tư rủ.
    “Chơi ô làng không Sáu?” Con Thuận sát nhà qua rủ.
    “Chơi thẻ với em nha chị Sáu.” Con Út rủ.
    “Thôi tụi mình chơi bán hàng đi…” Em rủ.
    Sao chúng cứ tái hiện trong giấc mơ em?

    Giữa bị thịt
    độ cứng căng quả bóng
    ợ ngất hơi chua
    tóc em ông túm giật liên hồi
    hàm răng em sao chỉ muốn nhai nát chùm khế đắng chát?

    Giữa hai cánh tay, cặp đùi khẳng
    không một cọng lông
    nhưng um khét mùi cỏ cháy
    ông quắp lấy em
    gọn bâng như ông ngoại bế em đặt vào giường thuở em
    lên năm lên bẩy mỗi khi ham chơi ngủ quên ngoài sân trước.
    Em cố, nhưng không thể buông được hơi thở hắt của mình.

    Giữa người đàn ông đến từ một nơi nào rất đỗi xa xăm.
    Cát ở đó có trắng như màu da của ông?
    Mặt trăng ở đó có vàng như màu tóc của ông?
    Nước biển ở đó có xanh như màu mắt của ông?
    Nhưng sao tiếng rên của ông cũng giống như tất cả mọi người đàn ông khác khi phủ đè trên tấm thân em.

    Hai tròng mắt em vẫn mở. “Trời chắc là sắp mưa…” Em nói thầm với tấm phên mỏng, thưa che chắn căn nhà thổ, trên đất Phnom Penh.

    (Lê Thị Thấm Vân)

    1.

    Năm 1931 họa sĩ Nguyễn Phan Chánh vẽ các bé gái Chơi Ô Ăn Quan.
    Năm 1991 các bé gái chơi ô ăn quan như xuất hiện trong bài thơ của Thấm Vân, nhưng làm nô lệ tình dục, ở Phnom Penh.
    Các em chỉ mới 6,7,8,9 tuổi, như Linh mục Nguyễn bá Thông kể khi gặp ở Campuchia, năm 1999.(Xem tại đây: http://www.youtube.com/watch?v=6rx67NlUE9Q&feature=relmfu)
    Bài thơ của Thấm Vân viết 20 năm rồi, mà chuyện vẫn còn, hôm nay vẫn còn. Đọc xong bụng vẫn thắt lại.

    2.

    Nghĩ quẩn: bé gái, con gái, đàn bà, cụ bà khắp nơi, nhiều người còn rất khổ, không tưởng tượng được. Nhưng thơ nói về họ, hoặc nói về cuộc sống, từ trong nước ra ngoài, từ tiếng Việt tới các thứ tiếng, hầu hết cứ đầy hương, hoa, hoặc nhụy, hoặc nhựa … Thì cứ hoa lá cành, cứ làm thơ như các nhà thơ đang làm, chẳng sao cả, tự do mà. Nhưng người đọc, người sống nơi có nhiều diêm sinh, tro, bùn thì sẽ rất khó cảm, khó đọc.

    Hỏi quẩn: Trong trường hợp đó, có phải thơ cũng đang là cô gái Lucy trong Sleeping Beauty, là em bé chơi ô quan nay phải bất đắc dĩ làm nô lệ “thi dục” cho chính các nhà thơ không? Có lẽ Thơ cũng muốn thấy mặt của nhà thơ, xem họ là ai. Hay họ làm thơ như … làm tình, bất kể (em) thơ nghĩ gì?

  • lê thị thấm vân says:

    Xin phép tác giả Xem cho tôi gửi ‘ké’ bài thơ “Người con gái Việt Nam thời bình” đến đọc giả Da Màu tôi viết cách đây gần 20 năm.

    http://www.tienve.org/home/activities/viewTopics.do?action=viewArtwork&artworkId=1718

5 Pingbacks »

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)