- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

thơ tôi hôm nay

 

homeless_children

“Thơ có thể tạo ra những cách hiểu thời cuộc—không phải tìm ra mà tạo ra.
Và điều kỳ lạ là bài thơ dường như không cần chứng minh điều gì cả!” –LĐNL

 

 

Tôi làm thơ tặng em
nhưng thơ tôi bị em chê rẻ.
Đáng lẽ
tôi nên chờ
cho đến khi em không còn trẻ.

Tôi làm thơ hiến dâng tổ quốc
nhưng tổ quốc chối từ.
Thời buổi kinh tế sa lầy
nhà nước cần đồ xuất khẩu,
mà thơ tôi ra đời
như một món hàng chẳng quảng cáo trước.

Tôi bèn làm thơ cho chim muông cây cỏ,
cho núi non sông hồ và biển cả.
Nhưng chim muông gần tận diệt,
cây cỏ có chủ hết rồi,
núi cao dành người kháng chiến,
sông sâu tôi suýt chết đuối lần vượt biên không thoát,
còn biển cả
váng dầu che đậy xác thuyền nhân.

Mỗi ngày
tôi phải ngửa đầu
qua lỗ hổng ô-dôn nhìn ra vũ trụ
tới các thiên hà xa thở ra lời thơ.

Nếu tôi may—
không bị vệ tinh gián điệp địch nghe lọt—
thì bài thơ sẽ dội xuống từ mặt trăng
và hiện hữu trên mặt đất
như thơ một tiền nhân.

 

(Đăng lần đầu trên Thế Kỷ 21, khoảng năm 1988)

 

 

 

.

bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang