- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Sớm rời làng Bưởi

 

 

Đêm gió lá đập ngờ mưa
Sáng mở cửa hồ Tây màu bất hoại
Em ngọn gió chở hương mai tiết độ
Bắt cháy trăng vàng mắt câu máu run xanh xao

Lá tre ô rủ những ngày vào tết
Lay không tiếng nói dạt bãi rào xa
Ngoại thành trí nhớ từng vuông mất
Đang sáng rỡ từng khoanh riêng của hoa

Từng khuôn mặt, từng vai áo bông mở trận
Đọt hồng và lá lửa liếp phên nhòa
Mưa thất tán giếng mắt trào búp sóng
Của hôm đáy hồ lòng ai đi xa

Lớp sương rét ngực trời co sấp
Tận đông một viền mây chạy băng qua
Lấy hết tất, gió im, nhẵn làu gương bóng
Áo thâm và đôi mắt sen tàn

Mở đôi tay lá xanh chờ tản sáng
Thu không bồng lên rân ran
Đã có những ngày ở xa, mai chuyến đi xa
Rứt khỏi cuống tim đặt lòng lên đá rạn

Tình yêu cắm một sào tre đơn trên mặt nước ngang
Ai khua tay sóng lan tròn ta nguyên quán
Chỗ mưa là bụi và bụi thế tan hàng
Trở về thơ trần trụi.

 
11-1991
[bài ghi ở cầu thang nhà anh Phùng Quán chị Bội Trâm]

bài đã đăng của Thường Quán