- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Một bước

 

 

 

 

Lúc đó tôi đã bước đi quá xa
Lũy tre đằng sau nhiều năm sau cũng bật trơn gốc rễ

Tôi bước đi sải dài bằng quá khứ
Nghe âm u không ký ức trong mình

Như ngọn lúa lưu vong
Cắm đất nào cũng nhọc nhằn
Cắm đất nào cũng nảy ra bông
Nhưng hạt muôn đời thì lép.

Một bước không ngắn không dài và chưa ai đo xong biên miền rộng hẹp
Sao làm tôi khắc khoải
Chưa dám quay về.

Chỉ nghe tin lũy tre ngày nào giờ biệt tích gốc rễ
Tôi biết quay vào đâu mơ tiếng võng trưa hè?

Thèm ôi một tiếng ve
Gọi trưa hè mát lạnh

Để bước chân mấy mươi năm giờ vẫn còn lưu dấu cũ
Bên hiên nhà có mẹ chờ
Cổ điển như một vành trăng . . .
 

29/7/2011

 

 

 

.

bài đã đăng của Đông Hà