Trang chính » Sáng Tác, Thơ Email bài này

Chỉ cần em nhớ

0 bình luận ♦ 20.07.2011

 

 

 

Thôi thế là những tháng ngày
cầm lên rũ thật mạnh
rơi ra không một cái gì

Ở đầu cầu non nước anh ngồi đếm người đi
đầu cầu kia người vừa đi vừa đếm

có áng mây nâu dài dại trôi qua trời

Mình ngồi bẻ ngón tay
hỏi sao buồn sầu chi vậy

Em ơi nhìn đất nước
oằn vai gánh tủi nhục
cong lưng chạy hoài chả biết đổ đi đâu

Anh ứa nước mắt nhìn ra biển
rộng quá
mênh mông quá
hai bàn tay buông chấm gót
rồi thu lu trước ngực
nghe trái tim tan chảy

nước cội nguồn giờ biết chảy về đâu

Em đừng bắt chước làm buồn
nhi nữ thường tình nên ngồi tô son điểm phấn

Nhưng em hãy nhớ
nếu bây giờ anh làm người ra trận
hãy hôn anh như thuở mới ban đầu.

 
7.2011

 

 

 

.

bài đã đăng của Đông Hà


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)