- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

ở một góc Chợ Mới Ba Xã

 

 

 

những hạt dưa hấu rơi vãi đã nẩy mầm
chẳng ai chăm cuối cùng cũng ra hoa kết trái
quả cọc còi
ruột vẫn đỏ
hạt vẫn đen chắc như muốn gởi gấm gì về mùa sau

nên nhà ông Phùng điên
không biết bây giờ ai ở
ba mươi năm như còn thoang thoảng mùi chó chết

đàn ruồi xanh vẫn vo ve quanh hàng cá
như một phần không thể thiếu
trong phiên chợ của ngàn đời

bà chị ngồi bán rau hành
vẫn nguyên vẹn cái dáng ngồi
của mẹ mình ba mươi năm trước

không còn lại dấu vết của cây đa
nghĩa trang của những ông bình vôi sứt sỉa
nơi ta có thể hình dung những miệng cười móm mém
một trăm năm người kể chuyện buồn vui

cùng một chỗ này năm xưa
nhưng người du kích
đang đêm căng cờ
luận tội bà thu thuế chợ
ban ngày lính cộng hòa mang xác họ
phơi cho ruồi bu kiến đậu

chỉ còn lại những người đàn bà
giả tảng như chỉ có mỗi mình ở ven đường
hồn nhiên xăn một ống quần và đái

vạ vật ven đường một con khỉ nhồi bông
lặng lẽ đi qua hơn bốn lần năm tuổi
bính thân hòa bình lập lại
mậu thân khói lửa mù trời
canh thân những ngày ốm đói
nhâm thân xé rào bươn bả
còn chờ một năm thân là tròn một hoa giáp buồn

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị