- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

đảo hoang

 

 

Tôi đã đợi
chuyến bay đêm cuối cùng
rất lạnh và một mình
như cô dâu trước bàn thờ
tay ôm hoa gối chăn chung chạ.

Một thành phố lạ,
nơi em, kẻ ngoại biên
lo sợ những cung thánh sáng rỡ
quanh đầu người đang khát nguyện
quì gối những đường cong.

Tôi đã vòng
chân bừa quanh góc phố
khi mọi chuyện đã im,
khi mọi thứ đã tối

và cầu mong nắng sáng đừng trở lại
để giấc ngủ còn đầy
để chờ em thức dậy
cùng bước dọc phố tôi.

Tôi đã trôi
trong cánh biển chết mặn
trên ván mây im lặng
chờ một đảo hoang, đất nóng
đưa tôi khỏi chuyến lưu vong.

Trả tôi lại nhọc nhằn,
đảo nhìn như cứu rỗi
một lưỡi dao săn.

 

 

 

.

bài đã đăng của vi lãng