- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

nghĩ thật lãng mạn

 

 

tôi và em đi dưới ngày trăng đẻ non
như mê đắm đáy mùa nhịp vàng
không biết phải làm gì lớp sỏi vụn trong môi
cơn khát bị trượt chật chội
cần thiết cứ chông chênh chiếc đồng hồ cạn màu xanh
đã cháy thành gió
một đỉnh âm thanh trắng đen gõ
không chừng lúc cơn mưa nguội
đè lên tôi thi thể chạy rong cát
cái bóng lúc này
tôi và em xập xệ chịu đựng
vồ chụp ném vào chỗ trụi khói
trong vòm miệng phơi ra
bội thực bài tử ca sinh đẻ
vào chiếc hộp son môi phát sáng
hâm nóng tôi lào xào
những cái lỗ trên đầu vú em bựt dậy

 

 

 

.

bài đã đăng của Phạm Mạnh Hiên