- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Không được nói buồn

 

 

 

không cần phải nói buồn
thì chiều cũng đã buồn
mặt trời vẫn một mình đi về bên kia núi

làm sao có thể tin
vào lời bảo ban của gió
trời trung phần u u
lời nhắn như một chiếc lá  rơi
bảo với tôi rằng em đã khóc

nắng tắt
không phải là mặt trời đã chết
em tìm em
xuyên qua phía sau giấc mơ
đã thấy được điều gì

đừng nói về cô đơn
như một lần chuyện trò trong đêm bão rớt
nỗi đau như một điều không được phép
những đôi môi tím bầm
chưa bao giờ chỉ ra chính xác một con đường

có quá nhiều ánh đèn chong trên phố người
có quá nhiều vì sao đã được thắp lên
có một đôi mắt mang hình con ốc sên
đang cố trườn qua đêm
cứ đi
bất luận về đâu

nơi ta hẹn đêm nay
là phía một vì sao
hai ánh mắt sẽ về nằm ở đó
dỗ lòng
không được phép cô đơn

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị