Trang chính » Biên Khảo, Phỏng vấn Email bài này

Bùi Đức Lạc: nhạc Trịnh không có sức làm nản lòng anh em chúng tôi

 

Bùi Đức Lạc, nguyên sĩ quan tiểu đoàn trưởng pháo binh Nhảy dù của Quân lực Việt Nam Cộng hoà, là tác giả của Cơn uất Hạ Lào (2007) viết về Hành quân Lam Sơn 719 và những kỉ niệm đời quân ngũ. Ông hiện sống ở San Jose, California và là chủ bút Đặc san Mũ Đỏ.

 

 

 

 

1. Thưa ông, bài hát nào của Trịnh Công Sơn là bài hát mà ông đã được nghe lần đầu và còn nhớ?

Vào khoảng thập niên 1960 lần đầu tiên tôi được nghe bản “Diễm Xưa”. Quả thật đây là một bản nhạc hay, lúc đầu tôi không biết bản nhạc này là của ai. Nhưng sau tôi biết đó là bản nhạc do Trịnh Công Sơn sáng tác. Thế thôi. Lúc đó đơn vị tôi mới thành lập, đang lo huấn luyện nên tôi không có thì giờ nghe nhiều để biết về Trịnh Công Sơn. Năm 1967 tôi có dịp gặp mặt Trịnh Công Sơn tại Huế mà không biết. Lần gặp này trong một quán bên lề, lúc đó có cả Thiếu úy Hồng Hữu Dưỡng, sau đi tù cải tạo, và Chuẩn úy Lý Văn Quân đã chết ở Hạ Lào. Khi ra khỏi quán có người cho tôi biết người tôi vừa gặp là Trịnh Công Sơn. Đây là lần gặp đầu và cũng là lần gặp cuối.

2. Tuy không biết, nhưng ông có nhận xét gì không?

Bề ngoài, tôi thấy anh chàng này giống dân bụi đời, tóc dài, râu ria lồm xồm.

3. Có người cho rằng nhạc viết về thân phận quê hương của Trịnh Công Sơn làm nản lòng chiến sĩ Việt Nam Cộng hoà. Là một sĩ quan Nhảy dù, ông thấy nhận xét đó có đúng không? 

Tôi nghĩ rằng nhạc Trịnh Công Sơn có thể có ảnh hưỏng đến dăm ba anh yếm thế, trốn lính chứ làm sao mà có sức làm nản lòng anh em chúng tôi được. Đến như những lời ca: “Ngày mai đi nhận xác chồng. Say đi để thấy mình không là mình…” [Tưởng như còn người yêu. Thơ Lê Thị Ý, Phạm Duy phổ nhạc] còn không ảnh hưởng gì tới chúng tôi và gia đình, huống chi dăm ba bài hát của Trịnh Công Sơn có nghĩa lý gì. Nó chỉ làm nản lòng hay khủng hoảng một số ít người, như những anh chàng ăn chơi, phè phỡn tại hậu phương, hoặc các thành phần con ông cháu cha mà thôi. Chưa thấy lời nhạc nào có tác dụng đến chúng tôi.

4. Còn những binh lính do ông chỉ huy có bị ảnh hưởng nhiều bởi nhạc Trịnh Công Sơn?

Tôi thấy có một lần khi nghe nhạc, anh em dưới quyền họ chửi thề. Đó là trong trận Hạ Lào tức Lam Sơn 719, trong lúc hằng ngày phải lãnh hàng ngàn trái pháo và các trận tấn công của địch, mà phải nghe: “Anh trở về dang dở đời em! Anh trở về trên chiếc băng ca, trên trực thăng sơn mầu tang trắng…” [Kỉ vật cho em của Phạm Duy] thì cũng đau thật và cảm thấy bất nhân, bạc bẽo, đểu cáng!

Còn nhạc Trịnh Công Sơn nghe không được vui, nhưng không thể làm nản lòng những người đang trực diện với quân thù như chúng tôi. Anh em Nhảy dù họ lúc nào cũng vui và tếu, mọi việc bên ngoài ít khi anh em để ý đến. Ngoài chiến trường cũng như sau này lúc trong tù anh em rất vô tư.

Tôi muốn kể câu chuyện về Đại úy Hồng Hữu Dưỡng. Khi bị bọn cai tù hành hạ, anh nói thầm: “thằng cà chớn”. Dù nói nhỏ nhưng không may cai tù nghe được, quay lại sừng sộ, hỏi với giọng gay gắt: Anh vừa nói gì? Dưỡng bình tĩnh trả lời: Chả là trong Nam chúng tôi quen gọi cà chớn. Cai tù hằn học: Thế anh gọi cà chớn là có ý gì? Dưỡng nhanh nhẹn đáp: Chẳng hạn như Bác Thiệu, Bác Kỳ chúng tôi gọi là cà chớn. Cai tù vênh váo đáp: Bác Hồ, Bác Duẫn và các đồng chí trong Bộ chính trị còn cà chớn hơn Bác Thiệu, Bác Kỳ cuả các anh nhiều.

Câu chuyện cho thấy người lính Nhảy dù họ hồn nhiên như vậy đó. Nên họ rất dễ tha thứ, rất mau quên. Dù đó là trò đâm sau lưng chiến sĩ.

5. Thời gian trước năm 1975 ở miền Nam nhiều người biết đến những lời ca của Trịnh Công Sơn:

 

Một ngàn năm nô lệ giặc tàu
một trăm năm đô hộ giặc tây
hai mươi năm nội chiến từng ngày
Gia tài của mẹ để lại cho con
gia tài của mẹ là nước Việt buồn…

 

Là một sĩ quan Quân lực Việt Nam Cộng hoà, ông nghĩ gì hay có lí giải về những lời nhạc trên?

– Tôi thấy đây chỉ là tâm sự của muôn nghìn người dân một nước nhược tiểu mà thôi, không có gì đáng nói cả.

6. Trưa ngày 30.04.1975 sau khi Tổng thống Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng, trên đài Sài Gòn Trịnh Công Sơn đã hát ca khúc “Nối vòng tay lớn” do chính nhạc sĩ sáng tác:

 

Mặt đất bao la anh em ta về
gặp nhau mừng như bão cát
quay cuồng trời rộng bàn tay ta nắm
nối tròn một vòng Việt Nam

Lúc đó ông đang ở đâu? Ông có nghe được những lời ca trên qua làn sóng điện và cảm nhận của ông vào thời điểm đó? 

– Năm 1975 tôi thuộc quân số bệnh binh, không còn chỉ huy đơn vị nữa nên tôi rảnh tay ra đi cùng gia đình. Lúc 1 giờ 30 sáng ngày 30.04.75 chúng tôi ở trên tầu 502 của Hải quân Việt Nam trong sông Sài Gòn trước Hotel Majestic. Lúc Tổng thống Dương Văn Minh nói “đầu hàng”, chúng tôi vừa ra tới ngoài khơi Vũng Tầu. Sau đó tầu hư máy và được một chiến hạm bạn kéo trên đường từ Vũng Tầu đến hải phận quốc tế. Lòng mọi người đang tan nát, đau đớn thì được nghe rất rõ ràng chính Trịnh Công Sơn, với giọng điệu “hân hoan” vui men chiến thắng ca “Nối vòng tay lớn”. Lúc đó tôi mới thấy bộ mặt thật của họ Trịnh. Chúng tôi kết luận rằng anh ta không phải là phản chiến, càng không phải là ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản. Thật sự anh ta là quân thù của chúng tôi.

Tôi nghe nói bây giờ tại thành phố Huế có một con đường mang tên Trịnh Công Sơn. Như vậy sự cảm nhận của tôi lúc đó rất chính xác. Đúng ra Trịnh Công Sơn đã chết, hãy để cho anh ta yên. Nhưng cuộc chiến còn đang tiếp diễn nên cũng cần phải nói cho thế hệ sau có kinh nghiệm để nhận ra những cán bộ cộng sản đang len lỏi trong hàng ngũ chúng ta. Họ hành động rất ngoạn mục làm cho chúng ta đánh giá sai lạc, tưởng họ là bạn thân thiết, để khi cần, họ còn được những người này làm hậu thuẫn. Như Trịnh Công Sơn đã được bao che.

TrinhCongSon_Hinh_BiaSach2_NgaySauSoiDa7. Nhạc Trịnh Công Sơn có những lời như sau: 

 

Người nô lệ da vàng ngủ quên
ngủ quên trong căn nhà nhỏ
đèn thắp thì mờ
ngủ quên, quên đã bao năm
ngủ quên không thấy quê hương
bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc dân ta
bao giờ đập tan gông cùm xiềng xích vô hình trói buộc tự do…
[
Đi tìm quê hương trong băng Hát cho quê hương Việt Nam, cuốn số 1]


Bao nhiêu năm còn nô lệ
anh em ta nhận vũ khí
quê ta bãi hoang chiến trường
diệt nhau như thú
Trôi bao nhiêu dòng máu đỏ
bao yêu thương lùi trong quá khứ
ôi giấc mơ thanh bình còn quá xa…

 

[Quê hương đau nặng trong băng Hát cho quê hương Việt Nam, cuốn số 5]

 

Trịnh Công Sơn nhìn nước Việt, người Việt từ cả hai phiá như thế. Sao lại cho rằng ông bênh vực cộng sản?

  

Tôi thật sự không rõ hai cuốn băng này xuất bản lúc nào? Nhưng 30.04.75 thì quá rõ con người của Trịnh Công Sơn, không có lầm lẫn hay suy đoán vu vơ nữa. Cán bộ cộng sản luôn tìm cách mua chuộc cảm tình của chúng ta, để phục vụ cho bọn “buôn dân bán nước”. Cũng như Trịnh Công Sơn, nếu như Mặt trận Giải phóng miền Nam không bị cho ra rìa thì Trịnh Công Sơn không bị đi kinh tế mới tại Khe Sanh.

Nhưng chính sách vắt chanh bỏ vỏ là chính sách rất xưa của cộng sản miền Bắc. Họ không tin ai, thà giết lầm hơn bỏ sót. Những tên 30.4, ngay cả những người theo Mặt trận Giải phóng miền Nam, sau khi gạn lọc, cả một nhóm người mới hôm qua huênh hoang, nhưng nay bị cho về vườn, bị thanh toán, bắt giam hoặc bị đi kinh tế mới. Lúc này Trịnh Công Sơn chịu chung số phận với bọn 30.4 và nhiều thành viên Mặt trận Giải phóng miền Nam như tướng Trần văn Trà chẳng hạn. Trịnh Công Sơn đang làm tại đài phát thanh cảm thấy bị loại trừ nên trốn ra Phủ Cam, Huế rồi phải đi kinh tế mới ở Khe Sanh, Quảng Trị từ tháng 12.1975 đến cuối năm 1977.

8. Trước năm 1975, Trịnh Công Sơn đã viết:

Ðêm nay hòa bình sao em nhỏ chưa vui
hãy bước ra đây nhìn phố ngập người
Ðêm nay hòa bình không nụ cười trên môi
nhìn quanh em không ai còn lại
không ai còn lại
ru đỡ tình người cho có đôi


Đó có phải là những tiên đoán của Trịnh Công Sơn về ngày hoà bình đến trên quê hương, nhưng buồn quá. Ông đã chiến đấu để mong đem lại hoà bình, tự do, ấm no cho Việt Nam. Theo ông
, nước Việt Nam hoà bình chưa?

– Đó là lời nói của tên bồi bút với chủ. Không phải là lời tiên đoán. Một đất nước hoà bình thì phải thịnh vượng, người dân phải có những quyền tối thiểu như: tự do báo chí, phát biểu, hội họp, tự do lập đảng, tín ngưỡng, quyền tư hữu. Không thể có cảnh bóc lột, trấn áp, lao tù, xung công bừa bãi không bồi thường xứng đáng. Dù cho “hãy bước ra đây nhìn phố ngập người” thì chỉ là những con người đang tìm kiếm một “lý tưởng tự do” thật sự.

9. Nhận xét của riêng ông về con người Trịnh Công Sơn?

– Trịnh Công Sơn là quân thù của người quốc gia chúng ta. Những người cầm súng rất cương quyết, nhưng lại dễ quên và dễ tha thứ. Chính tiếng đàn đó chúng ta đã tán thưởng, chính giọng ca đó chúng ta đã vỗ tay. Nhưng nay chính thanh âm phát ra từ cuống họng đó, lại ca tụng đối phương bằng những lời lẽ mà khi chúng ta đã nghe thì nó đắng cay để không bao giờ chúng ta có thể quên được.

Gần đây qua tài liệu mới phổ biến, nghe được chính miệng Trịnh Công Sơn dõng dạc nói trên đài Sài Gòn trưa ngày 30.4.75: “Hôm nay là ngày mơ ước của tất cả chúng ta. Đó là ngày chúng ta giải phóng hoàn toàn tất cả đất nước Việt Nam này. Cũng như những điều mơ ước của các bạn bấy lâu nay là độc lập, tự do và thống nhất thì hôm nay chúng ta đã đạt được những kết quả đó… Những kẻ ra đi chúng ta xem như đã phản bội đất nước…”. Sau đó Trịnh Công Sơn hăng say hát “Nối vòng tay lớn”.

Những tiếng ca đó không phải của những người thân cộng, càng không phải của những người ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, mà là tiếng ca của quân thù. Dứt khoát như vậy, chắc chắn như vậy. Tôi không thể phản bội những anh em, nhất là những người đã nằm xuống. Nên tôi rất thận trọng, tránh bị lừa thêm lần nữa, dù là lời nói, bài viết hay bản nhạc vì bản thân họ Trịnh không có vì dân tộc mà vì cá nhân, vì bọn buôn dân bán nước.

Họ Trịnh sau năm 75 đã bầy tỏ rõ ràng minh bạch như 2 với 2 là 4, không nên lầm:

Tôi đi bằng nhịp điệu
một hai ba bốn năm
em đi bằng nhịp điệu
sáu bẩy tám chín mười
Ta đi bằng nhịp điệu
nhịp điệu không giống nhau
Ta đi bằng nhịp điệu
nhịp điệu sao khác mầu…

[Tình khúc Ơ-bai]

Họ Trịnh xác định rằng ông đi bằng một nhịp điệu khác, khác hẳn với người tị nạn cộng sản. Ông muốn xác định rằng đường ai người nấy đi. Nhận xét đích thực một nghệ sĩ, đứng đắn nhất là nhìn vào tác phẩm của họ. Không nên thấy tên tuổi của họ được nhiều người biết đến mà quên đi chủ đích của họ. Không nên có thiên kiến mà hãy thật thà với chính mình, đừng vì người sang bắt quàng làm họ. Hãy nhìn xem tác phẩm ấy có lợi cho ai và bất lợi cho ai.

10. Những lời ca viết cho quê hương của Trịnh Công Sơn thì gây tranh cãi, nhưng nhiều người yêu thích tình ca họ Trịnh. Có một bài tình ca nào của Trịnh Công Sơn mà ông yêu thích và tại sao?

– Như tôi đã trình bầy từ đầu, tôi biết rất ít nhạc của Trịnh Công Sơn. Thời gian tôi chưa biết anh ta là ai, nhạc phẩm “Diễm Xưa” rất tình tự lãng mạn, từng gây ấn tượng trong tôi, một thanh niên vừa trưởng thành. Tuy nhiên theo thời gian, Trịnh Công Sơn đã hiện nguyên hình. Tôi đã cố gắng – Nhảy dù mà, lúc nào cũng Cố gắng – giũ bỏ những giòng nhạc mà tôi cho là “ma quỷ” đó ra khỏi tâm thức của mình.

Có người bảo nghệ thuật vượt ngoài chính trị, tôi và nhiều bạn hữu của tôi là những người một thời sẵn sàng dâng hiến tương lai và cả mạng sống của mình cho lý tưởng tự do đã không đồng ý như vậy. Vả lại, chúng tôi đâu có thiếu những giòng nhạc tình, những nốt nhạc đấu tranh của biết bao nhạc sĩ tài hoa thuộc chính thể Việt Nam Cộng hoà. Cũng rất may cho đến giờ này tôi chẳng còn ưa thích hoặc để tâm đến bất cứ nhạc phẩm nào của họ Trịnh nữa cả.

Trịnh Công Sơn là bài học cay đắng. Có ít người đến nay vẫn chưa thấy rõ bộ mặt thật của anh ta.

bài đã đăng của Bùi văn Phú

  • Dong says:

    Tài năng thì chúng ta phải công nhận, chiến tranh đã lùi xa, đề nghị quý vị đừng thổi mãi khúc hận thù. Trong lòng mỗi người còn đầy những suy nghĩ nợ nần như thế, bảo sao đất nước cứ chẳng trượt mãi vào cái hố ý thức hệ.

  • Đặng Hữu Phúc says:

    Thưa Ông Bùi Đức Lạc
    Thưa Ông Chu Hà
    Thưa qúy độc giả Da màu

    Những câu trả lời phỏng vấn của ông BĐL rất chân tình , mộc mạc , và đã nói chính xác khi ông xem TCS là quân thù của người quốc gia chúng ta .

    Ở đây , tôi không dùng sự kiện TCS đã hát ” Nối vòng tay lớn” tại Đài Saigon 30/4/75 để chứng minh TCS là quân thù của người quốc gia chúng ta .
    Tôi chỉ biết vài bài TCS ca ngợi phía bên kia và những lời ca mong mỏi phiá bên kia thắng trận . Tôi cũng chẳng cần phải research chúng để dẫn chứng , vì những ai nhìn thấy lời ca in thành chữ đều thấy TCS thuộc phía Cộng sản.

    Bài “Nối vòng tay lớn” :
    “Mặt đất bao la anh em ta về
    Gặp nhau mừng như bão cát”

    diễn tả chiến xa , trọng pháo , molotova anh em ta về như bão cát và TCS và những kẻ thân Cộng , theo Cộng , gặp anh em ta về mừng TRONG BÃO CÁT.

    Một đất nước hoà bình do kí kết hiệp định hoà bình , sẽ không bao giờ có chuyện mặt đất
    bao la anh em ta về , gặp nhau mừng như bão cát mà là một gặp nhau mừng vui trong ánh mắt tươi vui của cả hai bên .

    Nhân đây tôi xin nói một chút đến TT Dương Văn Minh ngày 30/4/75.
    Arnold Isaccs– ” Without Honor . Defeat in Vietnam and Cambodia”.1983 (p.480-482) viết ” Cái chung cuộc của TT Dương Văn Minh là phải đem đất nước đầu hàng không phải một lần mà là hai lần” ( It was Duong Van Minh ‘s fate to surrender his country not once, but twice.).
    Sách cũng kể hai văn bản đọc đầu hàng thì khác nhau , lần đầu khi địch quân còn ở xa , và lần hai dưới các mũi súng địch quân. Sách cũng nói trong thực tế xe tăng CS vào Dinh Độc Lập khi cánh cổng đã mở toang sẵn ( vì TT DVM đã đọc đầu hàng trước đó rồi)thì sau đó CS đã đổi lại thành một kịch bản mới có vẻ oanh liệt hơn — xe tăng CS húc vào cánh cổng Dinh Độc Lập khi tiến vào Dinh.
    Tôi rất tán thành từ ngữ TT DVM gọi những người CS là những người anh em phía bên kia , vì nó chính xác , họ là những người anh em , nhưng bao giờ cũng ở phiá bên kia , nghiã là họ là những kẻ ở phía bên kia của tự do , dân chủ, đạo đức, tình người ….

    Ở Nam Việt Nam , tôi nhận thấy TCS không có ảnh hưởng đến tinh thần hoặc chính nghĩa của quân dân miền Nam .

    Các bản nhạc tình trước 1975 của TCS bắt đầu có ảnh hưởng nhiều từ 1985 sau khi CSVN bắt đầu đổi mới khi thấy các nước CS Đông Âu bắt đầu suy sụp. Độc giả có thể đọc bài viết phản hồi của Thai Nguyen trong bài — Lời tuyên bố của TCS ngày 30/4/75 tại Đài phát thanh Saigon ( Bùi Văn Phú) . Thai Nguyen có trích dẫn quyển sách của Robert Shaplen — A Bitter Victory, xuất bản 1985 , viết về quan điểm của TCS với chế độ mới và những cảm xúc và những ước vọng mới của TCS. TCS xem những người buồn khổ dưới chế độ mới là những người bệnh lý ( pathological people).

    Tôi cũng có một phản hồi vắn tắt về chủ nghĩa hư vô của TCS và ảnh hưởng của nó với cuộc sống VN hiện nay , trong bài Bùi Văn Phú phỏng vấn Tiêu Dao Bảo Cự.

    Trong lời cuối , tôi xin cảm ơn nhận xét tinh tế của ông Chu Hà khi ông viết:

    “Sau cùng, tôi xin ghi nhận sự ưu ái đặc biệt của ông ( Đặng Hữu Phúc) đối với binh chủng dù nói chung và những người lính dù nói riêng… Tôi rất lấy làm cảm kích về điều đó và chân thành cám ơn ông rất nhiều.”

    Vâng , thưa ông Chu Hà , thưa ông Bùi Đức Lạc , thưa quý vị độc giả Da màu:

    Những ngày tháng 3 và tháng 4/1975 , toàn dân miền Nam đã kí thác cuộc đời của họ cho quân đội VNCH , quân Cộng Hòa rút tới đâu , dân chạy theo đến đó .
    Binh chủng nhảy dù và lính dù cùng những lực lượng khác cũng là những kí thác hàng đầu của người dân miền Nam.
    Thế nên biết bao người đã biết đến KHÁNH DƯƠNG , hy vọng vào KHÁNH DƯƠNG và nhớ đến
    KHÁNH DƯƠNG
    Nay 30 tháng 4, 75 lại về
    xin gửi tới tất cả những người đã nằm xuống trên khắp Nam Việt Nam :

    Đìu hiu ngoài bãi gió tịch dương
    Bay vàng đôi lối nhớ càng thương
    (Thâm Tâm)

    Trân trọng

  • Chu Hà says:

    Kính thưa ông Đặng:

    Vậy là xong, coi như vấn đề đã được giải tỏa, mọi sự thông qua, lỗi phải gì đó xin bỏ lại phía sau cho miên trường…

    Vấn đề “delay” và không nghe “nhạc Trịnh” ông rất có lý: trong phản hồi đầu tiên của tôi đáng lý ra trong cái câu tôi viết có chữ “delay” tôi phải end it bằng một dấu hỏi. Để cho chính xác, nguyên paragraph đó lẽ ra phải như thế này:

    “Vậy đâm ra quay ra là “nhạc Trịnh” phải “ma quái” như thế nào đó, hoặc có sức “công phá” dữ dằn lắm chăng? Nó giống như quả đạn “delay”, xuyên sâu xuống lòng đất rồi mới chịu nổ; hay như bom “thông minh” hay “xung điện từ” gì đó có khả năng tự tìm mục tiêu rồi làm tê liệt hoàn toàn mọi sự một cách lâu dài sau khi công phá…?”

    Thiếu một dấu hỏi như thế thôi mà đâm ra “hại bạn”, đưa ông vào thế phải bị “sập bẫy”. Cái bẫy vô tình tôi giăng ra, do ông có thể thuộc type người “l’homme qui savait trop”, rồi lại quá “nhạy” nên bị “dính”, thiệt là đáng tiếc! Và hậu quả là tôi thì, cũng vô tình, bị cảnh “gậy ông đập lưng ông”; thế là tôi ráng chịu thôi, mea culpa! Thế mới biết thế nào là sai một ly đi một dậm. Để gọi là cho phải phép, đúng ra thì tôi phải xin lỗi ông, mà không nhẽ cứ xin lỗi qua xin lỗi lại, chán chết.

    Đúng, ông Bùi Đức Lạc với tôi là chổ thân quen, ông ấy là một người tốt bụng hiếm thấy, vai vế nhà binh cũng như tuổi đời ông ấy trên tôi rất nhiều… Chuyện này thuộc phạm vi riêng tư, không dính dáng tới đề tài đang bàn thảo nên xin ông vui lòng cho qua…

    Sau cùng, tôi xin ghi nhận sự ưu ái đặc biệt của ông đối với binh chủng dù nói chung và những người lính dù nói riêng… Tôi rất lấy làm cảm kích về điều đó và chân thành cám ơn ông rất nhiều.

    Trân trọng.

  • Đặng Hữu Phúc says:

    Thưa Ông Chu Hà

    Té ra Ông là nhảy dù bị địch “tó” tại KHÁNH DƯƠNG.

    Nghĩa là té ra Ông là Number One của Sử Việt cận đại đấy. Chỉ một số ít có cơ hội hi hữu đó để có một nhân sinh quan độc đáo về cuộc đời , giòng đời và cõi đời. Chúc mừng Ông !

    Té ra Ông Bùi Đức Lạc nếu chẳng bạn xa , cũng bạn gần với ông.

    Té ra trong lúc đánh nhầu một trận về bài hát “Nối vòng tay lớn” của TCS , tôi đã vội vã chụp đại cái nón cối ” biện luận quanh co dài giòng với ác ý để xuyên tạc ý nghĩa câu nói của ông BĐL” .

    Tôi chân thành xin lỗi ông , vì nay ngữ cảnh sáng tỏ hơn.

    Lỗi đó do bên trong tôi cũng lắm , mà do bên ngoài cũng nhiều . Một cái do bên ngoài là do lối viết ngất ngư con tàu đi của ông .Nghiêng sang phải thì khi bài BĐL xuất hiện , ông khai hoả đầu tiên, đưa quả đạn “delay” vào, nhảy dù vào, exorcist vào . Nghiêng sang trái ở bài sau ông hồi đáp ông NĐT, thì ông nói Ông không nghe nhạc TCS , vậy mà ông lại ví với quả đạn “delay”. Thế nên tôi mới đội cho ông cái nón cối .Một cái do bên ngoài nữa là do tôi ở Sydney , nên không rõ chuyện người Việt ở Hiệp Chúng Quốc Huê kì nói năng , viết lách ra sao.Tôi không lính tráng , nhưng cũng thuộc loại ngất ngư con thuyền đi ( thuyền đi bờ trôi , sau 10 năm ở với VC).

    Ông có nói vài giòng về nhà văn , không nhà văn , chứng tỏ ông không phải lúc thì thích văn , lúc thì giận dỗi với văn , như kiểu J.P. SARTRE viết ở cuối quyển “Văn Chương là gì” ” Thế giới chẳng có văn Chương cũng chẳng sao. Và chẳng có con người lại càng chẳng sao hơn nữa” ( Nguyễn Văn Tạo dịch).

    Một lần nữa , tôi chân thành xin lỗi ông về những phê bình lầm lẫn của tôi với ý văn của ông.

    Mong ông vào phản hồi đủ cả 4 bài về TCS .Tôi chỉ vô có 3.

    Kính

  • Chu Hà says:

    Thưa ông Đặng Hữu Phúc:

    I) Tôi có phải là nhà văn hay không? Tôi chẳng phải là nhà văn gì ráo trọi theo nghĩa đúng đắn nhất của nó. Tuy nhiên tôi cũng có thể là một thứ nhà văn cà lơ phất phơ, sự nghiệp (văn chương) chẳng có gì đáng nói ngoài một hai bài viết được đăng báo rồi cũng chẳng có ai biết tới, do đó tôi thiết nghĩ chẳng cần phải nói thêm biết rằng câu hỏi của ông rất chính đáng cần phải được trả lời tường tận hơn. Tuy nhiên nếu ông insist, tôi sẽ thỏa mãn ông thêm chi tiết sau cũng không muộn.

    II) Tôi có phải là nhà văn Chu Hà, người mà theo ông thì người đó có viết ba lăng nhăng rồi xin lỗi xin phải gì đó, thì nhà văn Chu Hà đó không phải là “nhà văn” Chu Hà này ông à. Và tôi cũng hoàn toàn không biết vụ việc đó nó ra làm sao cả, ông nói sao thì tôi hay vậy.

    III) Tôi không lương thiện vì chỉ trích một cách ác ý và xuyên tạc ông Bùi Đức Lạc. Luận cứ của ông là:

    1. “Thời tôi chưa biết anh ta là ai , nhạc phẩm Diễm Xưa rất tình tự lãng mạn,…
    2. “Tuy nhiên theo thời gian TCS đã hiện nguyên hình.Tôi đã cố gắng – nhảy dù mà lúc nào cũng cố gắng- rũ bỏ những giòng nhạc mà tôi cho là ” ma quỷ ” đó ra khỏi tâm thức mình
    3. “ TCS là quân thù của người quốc gia chúng ta” ( Câu đầu đoạn 9 bài phỏng vấn).

    Cho dù ông có biện luận về sự rõ ràng và sáng sủa của ông Bùi Đức Lạc tới đâu đi nữa tôi vẫn thấy IN GOOD FAITH tôi không thông được và xin giử nguyên ý kiến của tôi không thay đổi, và vẫn không thấy mình là không lương thiện mà khỏi cần phải biện giải gì thêm. Có nói thêm nữa thì ông lại cho tôi là dài giòng, mà thú thật là cũng chẳng biết gì thêm để nói, cái gì cần phải nói thì tôi đã nói rồi. Tóm lại, ông cho tôi là không lương thiện thì đó là quyền của ông.

    IV) … và cả binh chủng dù: cái này cũng là ý của ông thôi, rồi sau này có thể là của ai đi nữa thì cũng là của họ thôi.

    V) Vấn đề ông giảng cho tôi hay cho ai đó thế nào là “nhảy dù cố gắng” thì tôi cũng xin cám ơn thiện ý đó của ông mặc dù tôi cũng đã biết chuyện đó vì tôi cũng ở dù từ 1969 cho đến khi tôi bị “tó” bởi đối phương vào ngày 2 tháng 4/1975 tại mặt trận Khánh Dương trước khi Saigon thất thủ 28 ngày.

    Còn gì mà ông thấy cần phải trả lời ông mà tôi chưa thì xin ông vui lòng cho tôi biết. Tôi nghĩ là tôi đã hết sức ngắn gọn rồi đấy. Cám ơn ông.

  • Đặng Hữu Phúc says:

    Thưa quý độc giả
    Trong Phản hồi 2/4/11, tôi đã nhầm lẫn do trí nhớ kém , nên mặc dù nhà văn Chu Tất Tiến mới là người viết vớí ý chia rẽ tôn giáo và bị Thầy Viên Định yêu cầu nhà văn Chu Tất Tiến xin lỗi. Tôi đã viết nhầm Chu Tất Tiến thành Chu Hà và nêu Câu hỏi Chu Hà viết phản hồi và Chu Hà viết chia rẽ tôn giáo là hai hay là một.

    Vậy tôi chân thành xin lỗi quý độc giả.
    Và mặc dù câu hỏi của tôi là ông Chu Hà đang viết phản hồi ở đây , là một hay là khác với ông Chu Hà kia , tôi cũng chân thành xin lỗi ông Chu Hà đang tham dự những phản hồi ở đây , về câu hỏi đã nêu ra của tôi.
    Kính

  • Đặng Hữu Phúc says:

    Thưa quý vị độc giả

    Tôi thấy giả thuyết của ông BĐL nói trong những câu trích dẫn dưới đây , rất hữu lí:

    “Cũng như Trịnh Công Sơn, nếu như Mặt trận Giải phóng miền Nam không bị cho ra rìa thì Trịnh Công Sơn không bị đi kinh tế mới tại Khe Sanh.

    Nhưng chính sách vắt chanh bỏ vỏ là chính sách rất xưa của cộng sản miền Bắc. Họ không tin ai, thà giết lầm hơn bỏ sót. Những tên 30.4, ngay cả những người theo Mặt trận Giải phóng miền Nam, sau khi gạn lọc, cả một nhóm người mới hôm qua huênh hoang, nhưng nay bị cho về vườn, bị thanh toán, bắt giam hoặc bị đi kinh tế mới. Lúc này Trịnh Công Sơn chịu chung số phận với bọn 30.4 và nhiều thành viên Mặt trận Giải phóng miền Nam như tướng Trần văn Trà chẳng hạn. Trịnh Công Sơn đang làm tại đài phát thanh cảm thấy bị loại trừ nên trốn ra Phủ Cam, Huế rồi phải đi kinh tế mới ở Khe Sanh, Quảng Trị từ tháng 12.1975 đến cuối năm 1977.”

    1. Chúng ta thấy văn phong ngữ khí TCS trong tuyên bố của TCS ở Đài Phát thanh Saigon,ngày 30/4/75 trước khi TCS hát ” Nối vòng tay lớn”, dẫn bởi Bùi Văn Phú và Da màu
    thì chúng ta thấy TCS là một cán bộ CS, do nhóm Mặt Trận Giải Phóng miền Nam kết nạp.

    Giọng điệu của TCS là giọng điệu của một chiến sĩ , một lãnh tụ văn nghệ kêu gọi “mọi người góp tiếng với Ủy Ban Chính Phủ Lâm Thời để xây dựng đất miền Nam Việt Nam”.

    TCS không lên tiếng như một kẻ đón gió phất cờ, hoặc người đứng bên ngoài hai phe trong cuộc chiến …mà lên tiếng như là chiến sĩ CS dưới lá cờ Mặt Trận GPMN.

    2. Thế nên toàn bộ 10 giòng nói trên của ông BĐL đáng cho chúng ta suy xét nghiêm chỉnh.

    3. Tại sao TCS đang làm tại Đài Phát thanh Saigon lại phải trốn ra Phủ Cam , Huế rồi sau phải đi kinh tế mới Khe sanh từ tháng 12.1975 cho đến năm 1977 ?

    Mặc dù nhóm MTGPMN chỉ là bù nhìn và trò hề của Bắc Việt và chỉ là một nhóm nhỏ , nhưng chúng ta phải thấy nhóm lãnh tụ Bắc Việt rất khinh bỉ, muốn đày đọa và sỉ nhục nhóm MTGPMN để nhóm MTGPMN phải tự thấy họ chỉ là gia nô của Bắc Việt.TCS ở trong nhóm khốn khổ này , nên bị đày đọa là điều rất dễ hiểu .

    Nói thật vắn tắt , nhóm GPMN bị sỉ nhục và trói buộc những gì :

    Theo Hòi kí Trương Như Tảng kể thì:

    1.trong thời chiến , suốt ba tháng nhóm lãnh tụ GPMN chẳng phải làm gì cả , suốt ngày ngồi học Mác Lê Mao Hồ do tụi Bắc Việt dạy. Tụi Bắc Việt sỉ vả tụi GPMN một hồi trong khoá học , rồi sau đó Nguyễn Văn Linh và Sáu Dân Võ Văn Kiệt lại đến an ủi vỗ về là Bắc Việt vẫn xem trọng GPMN , vẫn cần đến GPMN

    2. toàn bộ nhóm lãnh tụ GPMN (trừ Huỳnh Tấn Phát) đều sống tại Hà nội cho đến sau 30/4/75
    Thế mà ở Miền Nam vẫn có người bàn gọi GPMN về liên hiệp ( trong khi nhóm này bị giam lỏng ở Hà nội).

    3.Sau 30/4/75 , Trương Như Tảng , Bộ Trưởng Tư Pháp của Chính Phủ Lâm thời ,đã không tường thuật rằng đã có bất cứ một cuộc họp Chính Phủ Lâm Thời nào cả (–vì đó là cái chính phủ ma).

    4. Năm 1976 , khoảng tháng bảy, Bắc Việt gọi GPMN vào phòng họp và tuyên bố GPMN hoàn thành nhiệm vụ lịch sử ( nói nôm na là hạ màn , dẹp tiệm ) thì Trần Bửu Kiếm , Bộ trưởng Phủ Thủ Tướng cái chính phủ ma đó quay lại phía sau bảo Trương Như Tảng ( TNT thuật bằng Anh ngữ , nên tôi phải dịch đại khái sang tiếng Việt)-

    -Kiếm:Ít ra đám ma của tụi mình cũng phải có kèn , có chiêng trống chứ!
    –Tảng : Được rồi , để tôi đòi tụi nó làm cho mình một đám ma tử tế. !
    Thế là đến giờ giải lao . Tảng kiếm Nguyễn Hữu Thọ, và đòi chuyện này. Thọ nói : chuyện đó dễ mà!

    Tảng kể là Saigon có biết bao nhiêu dinh thự hội trường có đủ nghi lễ , nhưng tụi Bắc Việt không thèm tổ chức bữa tiệc chia tay giải tán GPMN ở đó . Chúng dẫn đám 30 tên GPMN đến một cái lầu trên nóc rạp xi nê REX , Tảng nói nơi đây trước kia Mĩ Ngụy ăn nhậu bàn chuyện áp phe , nay là nơi tiễn GPMN về an giấc ngàn thu.Tảng và đồng bọn ngồi ăn , nghe nhạc mà thấy ăn uống chẳng ngon lành gì cả.

    TCS không phải chỉ là kẻ đứng bên lề cuộc chiến , thương xót người chết cả hai bên. TCS đã đứng về một bên trong rất nhiều bài hát.

    Tóm lại , với những dẫn chứng trên về cách đối xử của Bắc Việt với GPMN , chúng ta hiểu được số phận TCS , vai trò TCS và những nhận xét đáng chú ý và có giá trị của ông BĐL.

    Trân trọng

  • Đinh Lê says:

    Nói về nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thì chỉ những ai sống vào cùng thời với ông mới có sự cảm nhận đúng đắn nhất, dĩ nhiên theo cảm quan của riêng mỗi người, cho nên cái cảm nhận của ông Bùi Đức Lạc là cảm nhận chân thật của con người ông vào thời đó. Và cũng vào thời đó còn có biết bao cảm nhận khác của những con người khác về nhạc Trịnh Công Sơn và dĩ nhiên là khác với ông Bùi Đức Lạc, chẳng hạn như các ông tướng thời đó bao che cho chàng nhạc sĩ trốn lính cũng vì sự cảm nhận âm nhạc chủ quan của mấy ông ta.

    Một điều ai cũng thấy được là nhạc Trịnh Công Sơn được hát tràn ngập trong xã hội Miền Nam trước 30-4-1975, nhưng chắc chắn là dòng nhạc đó không phải là nguyên nhân của sự thất trận của Miền Nam trước “hỏa lực” của Miền Bắc với sự chi viện của cả thế giới cộng sản. Hãy nghĩ đến những trận An Lộc, trận cổ thành Quảng Trị,trận cuối cùng ở Xuân Lộc trước khi TT Dương Văn Minh ra lệnh đầu hàng, để thấy rằng nhạc Trịnh Công Sơn không ảnh hưởng gì đến tinh thần chiến đấu của người lính VNCH. Tại sao vậy? Bởi vì cả xã hội Miền Nam đâu phải chỉ có mỗi nhạc Trịnh Công Sơn! Đó là một xã hội xã hội đa nguyên trên nền tảng của một nền văn hóa truyền thống và khai phóng với biêt bao nhà văn, nhà tư tưởng, nhà nhạc sĩ, nhà họa sĩ v.v. đủ mọi khuynh hướng, mà tiêu biểu mới đây ai cũng biết hai người vừa mới ra đi là nhà thơ Phạm Công Thiện, nhạc sĩ Nguyễn Đức Quang, hai mẫu người ảnh hưởng rất lớn đối với sinh hạt văn hóa của Miền Nam trước 1975.

    Người ta nói tới nhạc Trịnh Công Sơn nhưng người ta quên mất một điều căn bản là nền văn hóa nào đã un đúc nên con người nhạc sĩ đó, cũng như nền văn hóa nào un đúc nên một Phạm Công Thiện, một Nguyễn Đức Quang? Đây chỉ đưa ra vài con người tiêu biểu như vậy mà thôi, vì chỉ trong vòng 20 năm tự do của Miền Nam (1954-1975) đã để lại một gia tài văn hóa kếch sù nếu người ta đem so sánh với cùng thời đó của Miền Bắc cộng sản.

    Nhưng tại sao Đảng Cộng Sản Việt Nam chỉ cho phép đề cao nhạc Trịnh Công Sơn như vậy ? Đó là tài sản của xã hội Miền Nam, đó là một sản phẩm của xã hội Miền Nam, đó là một đặc trưng trong các đặc trưng của văn hóa Miền Nam, một nền văn hóa đậm tính nhân bản.
    Bàn luận về nhạc Trịnh Công Sơn mà không giải mã cái ẩn ý sâu xa trong chính sách văn hóa của đảng cộng sản thì đó quả là một điều vô cùng thiếu sót. Rất mong quý vị cao nhân thảo luận sâu về vấn đề này, may ra nó làm sáng tỏ thêm lý do tại sao đảng và nhà nước cộng sản Việt Nam lại đàn áp những người yêu nước lên tiếng chống Trung Quốc xâm lăng Hoàng Sa – Trường Sa.

  • Đặng Hữu Phúc says:

    Ông Chu Hà biện luận quanh co dài giòng với ác ý để xuyên tạc ý nghĩa câu nói của Ông Bùi Đức Lạc để chỉ trích Ông BĐL và cả binh chủng nhảy dù.

    Ông BĐL nói rất rõ ràng rằng:
    1. ” Thời tôi chưa biết anh ta là ai , nhạc phẩm Diễm Xưa rất tình tự lãng mạn,…
    2.” Tuy nhiên theo thời gian TCS đã hiện nguyên hình.Tôi đã cố gắng – nhảy dù mà lúc nào cũng cố gắng- rũ bỏ những giòng nhạc mà tôi cho là ” ma quỷ ” đó ra khỏi tâm thức mình
    3. ” TCS là quân thù của người quốc gia chúng ta” ( Câu đầu đoạn 9 bài phỏng vấn).

    Vậy một độc giả lương thiện , khi đọc ông BĐL thì đọc thấy ý nghĩa phát biểu toàn bài sáng tỏ như trên.

    “Nhảy dù cố gắng ” là câu các lính dù thường vừa chạy, vừa nói trên đường từ trại lính ra bãi tập quân sự ( các lính khác đi ra bãi tập , còn nhảy dù thì chạy ra bãi tập).
    Câu số 2 nói trên nghĩa là ” rũ bỏ những giòng nhạc mà tôi cho là “ma qủy” đó ra khỏi tâm thức của mình ” thì ” ma qủy” đó có nghĩa là ” quân thù của người quốc gia chúng ta”.

    Chúng ta ở miền Nam , người quốc gia ở bên cạnh người Cộng Sản ,người thân Cộng, nên người Cộng sản, thân Cộng , có thể viết văn, viết nhạc , ca hát om xòm cổ vũ dân chúng ngả về Cộng sản , nên ông BĐL “” Tôi đã cố gắng , nhảy dù mà lúc nào cũng cố gắng, rũ bỏ những giòng nhạc mà tôi cho là ma qủy đó ra khỏi tâm thức của mình ”
    Như vậy chữ ” ma qủy ” chính là chữ ” TCS là quân thù của người quốc gia chúng ta”.
    Còn chữ ” nhảy dù mà lúc nào cũng cố gắng ” là gợi ý thuộc tính (=attribute)của nhảy dù là ” cố gắng” trên con đường mình đang đi .

    Phân tích như trên , sẽ thấy Chu Hà là một người biện luận lương thiện hay không lương thiện . Hỏi tức là trả lời. Chu Hà xuyên tạc ông BĐL nói là ông BĐL đem cả binh chủng nhảy dù vào để giúp ông trục qủy.

    Tạp chí Far Eastern Review có nói Đảng CS Trung Quốc có 300 ngàn chuyên viên phản biện trên internetđể phá hoại các biện luận trên internet. CS Việt Nam có bao nhiêu thì không rõ .

    Có một người tên nhà văn Chu Hà có viết trên các mạng là vào thời kì các vua triều Nguyễn , các người Phật giáo đã tìm giết các người theo Thiên Chúa giáo .
    Thầy Viên Định , Tổng Thư Kí Giáo Hội PG VN Thông Nhât ( Thầy Quảng Độ lãnh đạo), trên trang mạng Thông tin Phật Giáo Quê Mẹ ( Ông Võ Văn Ái) đã đòi hỏi Chu Hà phải xin lỗi và rút lại phát biểu của Chu Hà. Và nhà văn Chu Hà đã xin lỗi .

    Nhà văn Chu Hà có ác ý gây thù hận gữa các tôn giáo VN đó là một hoặc là khác với nhà văn Chu Hà đang viết 2 phản hồi trên đây –độc giả Da màu có thể hân hạnh và xứng đáng nhận được câu trả lời lương thiện của nhà văn Chu Hà (đã viết 2 PH trên) hay chăng ?

  • Trong bài phỏng vấn ông Bùi Đức Lạc, ông có trích một vài lời ca và khi biên tập tôi đã ghi chú về nhạc sĩ sáng tác, trong ngoặc sau lời ca.

    Tuy nhiên, bài “Kỷ vật cho em” phổ từ thơ nên thiếu tên thi sĩ. Sau khi đọc một bài viết ngắn của anh Phạm Quang Tuấn trên tienve.org [http://tienve.org/home/activities/viewThaoLuan.do?action=viewArtwork&artworkId=12467], nay thêm vào: “Kỷ vật cho em. Thơ Linh Phương. Phạm Duy phổ nhạc”.

    – Bùi Văn Phú

  • Chu Hà says:

    “Đâu cần phải ăn hết hủ mắm tôm mới biết mùi mắm tôm. Tác giả Chu Hà cười cợt ông Bùi Đức Lạc nhưng Chu Hà đã nghe hết 600 bài nhạc của TCS rồi hay chưa? Không cần sống dưới một chế độ cộng sản hay một chế độ độc tài cũng cό thể biết MÙI cộng sản MÙI độc tài như thế nào.” (Nguyễn Đăng Thường)

    Kính ông Nguyễn Đăng Thường,

    Ông đã hỏi thì bổn phận không đáng là học trò của ông như tôi cũng phải xin thưa:

    Tôi không nghe “nhạc Trịnh” – vì thông thường thì, theo tôi, mỗi người mỗi “khẩu vị”, và “khẩu vị” của tôi, nếu tôi được phép nói chút chút về cái tôi lẻ tẻ của tôi ở nơi chốn như thế này, không có món “nhạc Trịnh” trong thực đơn nghe nhạc của tôi – thì làm sao mà tôi có thể “nhá” nổi ngần ấy số lượng “tác phẩm Trịnh”. Và hiện tại, nói chung, tôi cũng rất ít nghe nhạc.

    Và chắc chắn là phản hồi “cười cợt ông Bùi Đức Lạc” trên của tôi phải tối nghĩa lắm để một người tài hoa bậc thày như ông cũng không thấy ra điều tôi muốn nói. Đâm ra, tôi nghĩ, xảy ra “sự cố” là tôi thì nói gà, mà ông thì hiểu vịt. Vậy nếu có thể, tôi xin phép thưa lại cho rõ là trong phản hồi đó ý tôi muốn nói võn vẹn chỉ là: Ông Bùi Đức Lạc, theo như sự hiểu thô thiển và cách diễn dịch rất riêng tư của tôi qua sự trả lời phòng vấn của ông ấy trong bài chủ, mới chỉ nghe “nhạc Trịnh” rất ít ngần ấy, mà đã bị “ép phê” ngần ấy, đến đổi phải “bê” ngần ấy thứ ra, phải “tụng” tới “câu thần chú” “nhảy dù cố gắng” chẳng hạn, để mà chống đỡ, thì quả, theo tôi, một là nghe buồn cười, hai là không nhất quán.

    Buồn cười là cãm nhận riêng tư (của ba cái cá nhân lẻ tẻ của tôi), thiết nghĩ chẳng có gì phải bàn. Không nhất quán là vì như đã có đề cập trong phản hồi đó: tựa đề có phần nào đó đã không ăn khớp với, nếu không muốn nói là chửi bố, phần mà tôi đã trích dẫn từ một trong những câu trả lời của ông ta. Nói chung, không nhất quán ở chổ là, theo cách tôi hiểu ông Bùi Đức Lạc, ông ấy cho nhạc Trịnh [nhạc Trịnh không nháy nháy (“”) như cách đã được viết trong tựa đề bài chủ, phải nói rõ như vậy, mà tôi mỗi khi viết “nhạc Trịnh” hay “tác phẩm Trịnh” đều phải có nháy nháy] “không có sức làm nản lòng anh em chúng tôi”, nghe như đối với ông ta “nhạc Trịnh” nhẹ hều, không có kí lô nào cả, mà trên thực tế ông ta đã phải chống đỡ có vẽ “hơi mệt” với những dư âm có tính cách có thể gọi là “dằn vặt” của “nhạc Trịnh” khi đã lỡ nghe nó dù chỉ có lỡ nghe nó một cách rất ít như ông ấy cho hay.

    Chỉ có vỏn vẹn thế thôi, mà đấng tài hoa như ông lại hiểu ra nào là “mắm tôm”, nào là “Nhạc Trịnh ‘ma quỷ’? Đúng…”, vân vân.

    Kính thưa ông,

    Trọng tâm ở đây không phải là vấn đề “ma quỷ” hay không “ma quỷ” trong cái gọi là “nhạc Trịnh”, mà là việc CÁCH HIỂU hay CÁCH DIỄN DỊCH của cá nhân tôi về những ý nghĩa của những điều ông Bùi Đức Lạc phát biểu làm cho tôi thấy ông ta đã không nhất quán, từ đó đâm ra không thuyết phục, tôi nghĩ và cho là như thế.

    Đến đây nếu tôi đã đủ sức làm cho mình được hiểu đúng, thì ước mong là ông cứ việc phê phán thẳng tay là cách diễn dịch đó là sai trái, hay ác ý, hay gì đó thì tùy. Chỉ mong ông nhận ra rằng câu hỏi của ông rằng tôi nghe hết 600 “tác phẩm” của Trịnh Công Sơn hay chưa trở thành không “ăn nhậu” (irrelevant).

    Thiết nghĩ trả lời ông như thế là đã tạm gọi là đi vào cốt lõi; nếu như ông vẫn chưa thỏa mãn, xin ông vui lòng cho hay. Xin thành thật cám ơn.

    Nhân đây, xin mạo muội hỏi lại ông để thành thực mong ông chỉ giáo: trong tinh thần tôi hiểu và diễn dịch ông Bùi Đức Lạc như tôi đã trình bày như trên, tôi đã “cười cợt” (sarcastic) như thế thì có gì sai? Tôi đã còn đi xa hơn “cười cợt” như thế, nhưng Ban biên tập Da Màu đã cắt mất tiêu…

    Trân trọng.

  • Vả lại, chúng tôi đâu có thiếu những giòng nhạc tình, những nốt nhạc đấu tranh của biết bao nhạc sĩ tài hoa thuộc chính thể Việt Nam Cộng hoà. Cũng rất may cho đến giờ này tôi chẳng còn ưa thích hoặc để tâm đến bất cứ nhạc phẩm nào của họ Trịnh nữa cả.(BĐL)

    Tui cũng vậy. Hay nói rõ hơn là , với tui, thưởng thức âm nhạc mặt nào đó cũng có thể thay đổi theo không gian và thời gian. Tui thấy ở Mỹ nhạc TCS cũng có hiện diện xen kẻ lai rai trong một vài trung tâm hay đĩa nhạc. Người còn thích nghe TCS đại đa số thuộc giới lớn tuổi. Mà trong số đó cũng lọc lựa ra ít lắm.

    Tui không nghĩ là ở trong nước hiện nay giới trẻ còn thích nhạc TCS nhiều (?). Tui có coi qua một vài đĩa nhạc từ trong nước. Nhạc lai Tàu nhiều. Hoặc bắt chước phong cách nhạc Mỹ , nhạc Đại Hàn . Nhưng phải nói là “trường phái” theo air nhạc( cả y trang) TQ dường như có một sức mạnh chủ đạo lấn lướt hẳn.
    Của đáng tội , trong trường hợp này, thà người ta hát TCS còn hơn.

    http://www.youtube.com/watch?v=LB0idVlTL_Q
    http://www.youtube.com/watch?v=wdis6ufF5n0&feature=related

  • Nguyễn Đăng Thường says:

    Đâu cần phải ăn hết hủ mắm tôm mới biết mùi mắm tôm. Tác giả Chu Hà cười cợt ông Bùi Đức Lạc nhưng Chu Hà đã nghe hết 600 bài nhạc của TCS rồi hay chưa? Không cần sống dưới một chế độ cộng sản hay một chế độ độc tài cũng cό thể biết MÙI cộng sản MÙI độc tài như thế nào.

    Nhạc Trịnh “ma quỷ”?

    Đúng. Vì không thiếu những kẻ bị nhạc Trịnh “ám”. Một người bạn của tôi nόi nhạc Trịnh là chồn tinh (nhạc phản chiến) hόa gái liêu trai (tình tự dân tộc) quyến rủ hút tinh khí các anh học trò chưa chịu/không thể thành người lớn nên còn thích các trò “yêu thương, giận hờn, nhớ nhung, đau khổ, cô đơn, phiền muộn” dù đã cό gia đình vợ con thậm chí cháu chắc như ông Tiêu Dao Bảo Cự mà vẫn còn mơ/mê “Từng người tình bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ, ôi những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mưa”.

    TCS tuyên bố trên đài phát thanh “Hôm nay là cái ngày mơ ước của tất cả chúng ta, đó là ngày mà CHÚNG TA (tôi nhấn mạnh) giải phóng hoàn toàn tất cả đất nước Việt Nam này.” Nếu “chúng ta giải phóng hoàn toàn tất cả đất nước Việt Nam này” thì đâu cần kêu gọi “nối vòng tay lớn” nữa.

    Chính phủ Cách mạng Lâm thời chưa tới Sài Gòn nhưng TCS đã quả quyết “Chính phủ Cách mạng Lâm thời sẽ đến đây với THÁI ĐỘ HÒA GIẢI TỐT ĐẸP (tôi nhấn mạnh). Các bạn không có lí do gì sợ hãi để phải ra đi cả” và đã gán cho những người ra đi cái tội “phản bội đất nước”. Ca sĩ Khánh Ly đã ra đi vậy cô cό “phản bội đất nước” hay không. Nếu KL “phản bội” thì tại sao mấy năm sau TCS đã gặp lại KL ở Canada?

    Nối vòng tay lớn?

    Cộng sản đâu cό cần “nối niếc” gì đâu. Vì đôi tay mόng vuốt của cộng sản đã siết chặt cổ miền Nam rồi.

  • Chu Hà says:

    “Như tôi đã trình bầy từ đầu, tôi biết rất ít nhạc của Trịnh Công Sơn. Thời gian tôi chưa biết anh ta là ai, nhạc phẩm “Diễm Xưa” rất tình tự lãng mạn, từng gây ấn tượng trong tôi, một thanh niên vừa trưởng thành. Tuy nhiên theo thời gian, Trịnh Công Sơn đã hiện nguyên hình. Tôi đã cố gắng – Nhảy dù mà, lúc nào cũng Cố gắng – giũ bỏ những giòng nhạc mà tôi cho là “ma quỷ” đó ra khỏi tâm thức của mình.” (Bùi Đức Lạc)

    Kể cũng lạ, theo tôi, là bởi vì:

    Biết RẤT ÍT, có thể hiểu là NGHE RẤT ÍT, RẤT ĐẠI KHÁI, giống như bụi dính sơ sơ trên đôi giày, chỉ cần quẹt hay hất một cái là bụi bay thôi, vậy mà phải cố gắng tới mức “nhảy dù cố gắng” – một tinh thần vượt nguy khó cao độ “đặc sản” của binh chủng Nhảy Dù, như thế không khác nào thiếu điều muốn “cầu viện” cả nguyên binh chủng Nhảy Dù – như trên để cho “’MA QUỶ’ đó ra khỏi TÂM THỨC của mình”, cái gì ghê vậy trời! Nghe mà cứ ngỡ như là đang xem phim “The Exorcist” hồi trước 75 vậy!

    Vậy đâm ra quay ra là “nhạc Trịnh” phải “ma quái” như thế nào đó, hoặc có sức “công phá” dữ dằn lắm chăng? Nó giống như quả đạn “delay”, xuyên sâu xuống lòng đất rồi mới chịu nổ; hay như bom “thông minh” hay “xung điện từ” gì đó có khả năng tự tìm mục tiêu rồi làm tê liệt hoàn toàn mọi sự một cách lâu dài sau khi công phá…

    Trên, tựa đề là: “Bùi Đức Lạc: nhạc Trịnh không có sức làm nản lòng anh em chúng tôi”, có nghĩa là “nhạc Trịnh” yếu xìu à, làm gì nổi tụi tui, các “thiên thần mũ đỏ, đi ra đường phố nhiều cô nhìn nổ con ngươi”; rồi dưới, giống như là mang cả một binh chủng được xem là tinh nhuệ và ưu tú hàng đầu ra chống đỡ với sự “quỷ ám” có tính cách cá lẻ của mình, cái gì kỳ vậy cà? Hổng hiểu nổi, xin lỗi!

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)