Trang chính » Thư Tòa Soạn, Tòa Soạn Email bài này

hình ảnh nghệ thuật trong tuần 28.3–3.4.2011: họa sĩ Jasper Johns

Jasper Johns (1930 – )
Bản Đồ, 1962
Sơn sáp (encaustic) và cắt dán (collage) trên vải bố
60 x 93 in. (152.4 x 236.2 cm)

 

Giới thiệu loạt bài phỏng vấn về Trịnh Công Sơn

Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mất cách đây 10 năm. Ông ra đi để lại cho đời khoảng 600 bài hát gồm tình ca và những ca khúc về thân phận dân Việt, về quê hương chiến tranh.

Trong khi tình ca của ông được nhiều người yêu chuộng, những ca khúc ông viết về quê hương, viết cho quê hương và đã làm rung động con tim của giới thanh niên sinh viên miền Nam trong những năm từ giữa thập niên 1960 cho đến ngày 30.4.1975, lại là những tranh luận, vì trong đó ẩn chứa những thông điệp chính trị. Ca khúc Da vàng trong các tập nhạc “Ta phải thấy mặt trời”, “Thần thoại quê hương” hay “Kinh Việt Nam” đã tạo ra những thảo luận từ thời chiến cho đến hôm nay chỉ vì Trịnh Công Sơn đã không công khai phát biểu lập trường trong thời gian sinh hoạt văn nghệ tại miền Nam.

Trịnh Công Sơn thực sự nghĩ gì về cuộc chiến, về đất nước trong những năm chiến tranh, trong thời hoà bình? Không ai biết rõ. Nhưng trong nhạc của ông, người ta có thể đưa ra những ca từ để diễn giải. Đó là “Hai mươi năm nội chiến từng ngày”, là ước mơ “Hai mươi năm hận thù đã qua. Hôm nay thấy mặt người đổi mới. Ta yêu Trời, Ta yêu Ta. Ta yêu em, Ta yêu nắng Hoà Bình vừa đến…”, là thân phận người Việt: “Người nô lệ da vàng. Ngủ quên trong căn nhà nhỏ…”. Trong hoà bình với: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui, chọn những anh em chọn những bạn bè…” hay “Đừng tuyệt vọng, tôi ơi đừng tuyệt vọng…”.

Trưa ngày 30.4.1975 Trịnh Công Sơn lên tiếng trên đài Sài Gòn, sau khi miền Nam đầu hàng: “Cũng như những điều mơ ước của các bạn bấy lâu là độc lập, tự do và thống nhất thì hôm nay chúng ta đã đạt được tất cả những kết quả đó. Tôi yêu cầu các văn nghệ sĩ cách mạng miền nam Việt Nam (không rõ) hợp tác chặt chẽ với Chính phủ Cách mạng Lâm thời miền Nam Việt Nam. Những kẻ đã ra đi chúng ta xem như là đã phản bội đất nước…”. Sau đó ông cất tiếng ca “Nối vòng tay lớn”.

Có lẽ đó là lần đầu tiên và là lần duy nhất nhạc sĩ Trịnh Công Sơn công khai phát biểu lập trường của mình.

Tiếc là cái vòng tròn Việt Nam nối liền Huế-SàiGòn-Hà nội đã không được như ước mơ của nhiều người Việt Nam. Và của chính ông. Vì thế mà thái độ chính trị của Trịnh Công Sơn vẫn còn là điều tranh cãi và cần được tìm hiểu. Loạt bài phỏng vấn này là những cố gắng để góp phần vào việc đó.

(Bùi Văn Phú)

Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc.
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)