- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Một đám ma đẹp

 

 

 

Một đám ma đẹp diễu ngang qua phố
Ò í e – khúc đàn kìm nẫu ruột
Guantanamera – giọng kèn Tây giậm giựt
Đen – trắng – đỏ – vàng , màu sắc đối chọi chói gắt
Một chút địa ngục, một chút thiên đường nặng trĩu
Trên vai đám nhà đòn lặng lẽ

Không phải lúc nào người thân cũng rơi nước mắt
Cuộc sống có vô số chuyện xảy ra
Bao bản tình ca và lời ai điếu
Hôn nhân, con cái, cơn hứng, sự buồn nôn, bế tắc . . .

Giữa cái nắng Sài Gòn thiêu đốt
Tôi nhớ như in nụ cười méo xệch
Bà cụ khóc mướn.

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Hữu Dũng


1 Comment (Open | Close)

1 Comment To "Một đám ma đẹp"

#1 Comment By black raccoon On 11 February 2011 @ 10:53 am

Một đám ma đẹp diễu ngang qua phố
Ò í e – khúc đàn kìm nẫu ruột
Guantanamera – giọng kèn Tây giậm giựt
Đen – trắng – đỏ – vàng , màu sắc đối chọi chói gắt
(THD)

Với tui, bây giờ, đó là một tấm tranh đẹp.
Hình ảnh này tui đã bắt gặp rất nhiều lần ngoài đời. Tui chính là chú nhóc nhỏ đứng gần coi ông kéo đờn cò bận bộ đồ bà ba màu cháo lòng, trong nhà một đám ma. Tui coi tới khuya. Coi say mê. Về khuya, “ban nhạc” còn chơi nhạc dzựt là thường .

Cây đờn cò trong tay của các thầy đờn(thầy nào cũng thầy) là tấu khúc muôn điệu. Nhạc Việt , Tàu, Miên, Tây. Nhạc buồn, dzựt, dzui gì cũng được tuốt.
Ngày xưa nhạc sĩ Lữ Liên của ban kích động nhạc áo dài khăn đóng VN đã lên tv và song đấu Cò Tây Cò Ta với một cầm thủ trứ danh Violin. Cò Tây violin chào thua vì LL chơi Blue Danuble được , cò tây chơi lại Kim Tiền không được. Cò Tây có cái hãm âm , Cò Ta có ngay ngón chưn cái . Thầy đờn xỏ ngón chưn cái vô cái lổ đế là đờn kêu nhỏ lại ngay. Cò Tây trách Cò Ta ngồi chèm bẹp coi xấu quá. Cò Ta nói ngồi có gì xấu. Fẽ re. Chính đứng xỗng lưng cà ẹo cà ẹo cái cần cổ mới kỳ cục.

Hồi nhỏ, tui nghe người lớn giải thích :” Đám ma buồn quá rồi, bây giờ cứ đờn buồn nữa thì ai chịu nổi. Cái nầy là muốn “giúp dzui” cho tang gia đương bối rối vậy mà. Mà cũng đờn cho người chết nghe nữa chớ bộ”. Có vài người khó tính, người ta nói như vậy thiếu trang nghiêm.

Tui thấy, nghệ thuật dân gian là một sự kỳ bí và đầy lý thú.
Thơ lục bát mà không “hay” hơn ca dao, Truyện Kiều, Lục Vân Tiên…thì người bình dân họ chê. Chơi kích động mà không qua cây đờn cò thì e rằng đại chúng khó chấp nhận .

http://www.youtube.com/watch?v=H–vsIRGrgs