- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Viết cho người thanh niên bước ra từ cái cây ♦ Nhảy trên khúc xương


Viết cho người thanh niên bước ra từ cái cây

phải,
bước lên một bước nữa đi,
mở toang vỏ cây này
thấy không,
tiếng đạn khua
người tử hình cái cây không nặn ra tiếng gió

không đúng,
về đêm nó đã nói
vì sự sần sùi
làm rát da tất cả
khiến
người nằm rên siết
trên chiếu không, trên chiếc ghế một nửa, trên trang sách đầy lỗi chính tả, trên con mắt chỉ còn lông mi trắng
gió ùa vào cửa chớp cuối cùng
để lại toàn bộ mặt đường sự nhễu nhại,
giọng nói khô người thanh niên
làm rễ cây mọc bằng cơn sấm dài mười hai ki lô mét
tắt ngúm
trước khi nhìn hắn nổ trong máy xay sinh tố
Tháng 8/04

(tiếp nối chấm đen đầy máumhz)

.nhảy trên khúc xương.
Thường thì tôi không biết họ từ đâu tới.
Họ sinh ra ở đâu
Dưới một chiếc ghế nào
Nhưng trong một lừng chừng, tẻ nhạt, nóng bỏng, bình thản, đau đớn
Họ đã sinh ra nó, chạm tĩnh lặng, nghỉ ngơi.

Đó là E. Hirsch, P. Celan hoặc bất cứ sinh linh nào đó + (tôi, hắn), muốn phủ phục xuống và lặn trong đầm lầy đen. Chờ bóng đêm như chờ tình nhân thình lình đến gõ cửa chỉ để bắt lấy những thông trạng, ruồng bỏ.
Hắn đi đâu?
Hắn gặp ai, trong túi mọc lên câu chuyện gì?
Hắn đi giật lùi như thế nào, vùng trung du ấy?

Chiều bình thường tôi đã dong một cánh buồm di chuyển quanh các hệ đàm thoại, nơi gặp gỡ những linh hồn hoang tưởng
Trong tự huyễn hoặc này thật vui sướng khi,
điên điên điên điên điên + trôi nổi đầu đập vào đá

Tình cảnh này sẽ dành tặng cho những ai muốn lên đường, muốn đập phá muốn nổ tung muốn giết giết người hoặc muốn tự xiên mình trên cọc nhọn thần kinh đó,
Tôi nói họ,
nếu thích ở bóng đêm vật gì
hãy khăn gói, chuẩn bị những cơn co giật nhãn quan cần thiết để lấy nó đi, thâu tóm hoặc cùng lắm bán ngũ tạng của mình cho thiên hạ
đổi lấy bệnh tật, ốm yếu, tiêu chảy là suy dinh dưỡng + luôn trong tình trạng thèm đủ thứ
Như vậy,
đi lang thang chỉ để cười nhăn nhở trên bộ xương của mình và ghiền đến rỏ dãi nghẹt thở chứng động kinh

Đúng là tôi không biết họ (tôi, hắn) đến từ đâu qua trang sách, nhảy xuống từ Jupiter hay lênh đênh thùng rác công cộng,
Người đang ngồi nhìn những thứ tương tự như thế này, (trên biển khơi, hoang đảo, phố thị, thịt chó mùa thu, khóc như chó tru)
nhưng qua nó,
tinh thần yêu chuộng bóng đen,
tôi phơi thây, tặng họ bản copy duy nhất này,
vũ điệu hoang tưởng nhảy mục nát trên khúc xương(.)
T5,10,6,04 trưa.

bài đã đăng của Nguyễn Thúy Hằng