- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

4 Âm Bản – Âm BẢn 1

 

 

 

Tôi thức giấc lúc năm giờ sáng. Hoàng Thị đang tụng kinh trên phòng thờ Phật.

Như mọi ngày, trong bóng đêm, tôi đợi mặt trời.

Nhưng cái được gọi là một ngày sẽ tới bỗng tối dần ra. Ánh sáng đen tuyền. Hào quang màu hắc ín.

Không phải cái cách đen xóa nhòa vật thể. Mà từ đen này nhìn ra mọi sinh thể như phù du nhấp nha.

Con phù du, hay em Phù Du, có thể Mẹ Phù Du, có một đời sống không quá hai ngày cùng ánh sáng. Vùng rực rỡ mê hoang lúc cạn ngày, hay đầu đêm. Nhưng phù du đã hoài thai hơn bảy trăm ngày trong thân phận ấu trùng.

Văn chương, tư tưởng, nghệ thuật có ẩn mình như thế? Hoài thai trong cái đầu lâu có máu, hãy còn não? Và những kết tập tinh thần ấy ra khỏi chốn hoài thai thì tức tốc chết?

Một ngày của hơn bảy trăm ngày?

Tôi đứng trong tục lụy.

Con chim hót trên cành đen.

Màu Thu đen.

Lạ lùng, tiếng hót, là phát ra những luồng sáng. Những tia qua khúc xạ, phân rã từng sông nguồn màu lam, chàm, xanh, tím, vàng, cam, đỏ riêng nhau.

Tôi hỏi chim đen:

“Sao mà tiếng hát phát ra màu sắc cầu vồng?”

Trong ánh sáng đen trả lời:

“Em mang tiếng hát sót lại từ thiên đường tới đây tặng người.”

“Vậy Ta đang nơi đâu ?”

“Người không nhận ra nơi người đang miệt mài trên bàn phím là nơi đâu sao?”

“Ta đang tận hiến bởi cái đuốc rực của nguồn mê mà.”

“Vậy đấy. Người đâu nhận ra mình đang đắm mình chốn điêu linh.”

“Ta chỉ đắm trong Bể Chữ.”

Trong ánh sáng đen con vật đen hô hoán:

“Bể Chữ là sọc gạch san hô trong Biển Mù.”

“Ta quen địa ngục rồi.”

“Tồn tại được trong mãi mãi Cái Ngã Tối Tăm ư?”

“Vậy bắt cho Ta một bảy sắc cầu vồng.”

“Rồi Ngươi sẽ mù mắt khi gặp thiên đường.”

 

Cung Tích Biền

Bồ Đề Cốc, 9-2009

bài đã đăng của Cung Tích Biền