- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Phác Họa (kỳ 1)

 

 

LTS: Bắt đầu tuần lễ này, tạp chí Da Màu sẽ lần lượt trích đăng tiểu thuyết Phác Họa của nhà văn Nguyễn Nhật Minh vào các ngày thứ Hai và thứ Năm trong tuần.

 

“Và nghệ thuật bắt đầu chấm dứt ở đây, nhường chỗ cho đất sống trên đời và cho số phận”
B.Pasternak

CÂU CHUYỆN ĐẦU TIÊN VỀ CADDY, Q.
VÀ THẾ GIỚI LỚP HỌC CŨ

 

 

PHẦN MỘT

 

 

1.

Khi tôi vừa chớp mắt thì con vạc lừa lọc đã bay trộm qua mặt trăng. Tôi còn thấy một dải sương trắng như mây chia đôi cái đĩa bạc phía sau đường bay của nó. Mọi con vạc đều có phần nào giống như chiếc máy bay phản lực. Tuy thế tôi thích nó bay đâm thẳng vào mặt trăng vì hôm nay là ngày rằm và trăng đang ở ngang tầm mắt tôi; tôi không thích nhìn con chim một cánh hay dù là tưởng tượng ra như vậy.

Bậc cửa sổ cao ngang ngực tôi, có những chấn song bằng gỗ tròn, sơn xanh; tôi xoay chúng, và trong vùng không gian đang dần bị thống trị bởi ánh trăng phát ra tiếng kẽo kẹt. Chắc tôi tưởng làm như thế sẽ tạo ra âm thanh có tần số mà chỉ Caddy mới cảm nhận được, giống y như loài dơi, và em sẽ làm một cái gì đấy, không phải là lời nói vì em ít nói lắm, để tôi được yên tâm, không bối rối như lúc này.

Tôi nhìn thấy bóng râm mặt trăng rút dần dưới chân nhanh hơn hôm qua và tương lai, vì hôm nay là một ngày khác thường. Mọi cái khác thường đều nhanh cả, anh J. nói, mặc kệ việc người ta thấy rằng nó dường như trôi đi chậm chạp.

Thêm một con vạc bay ngang qua mặt trăng; nó tranh thủ lúc tôi chớp mắt. Nhưng chưa có người nào lừa được tôi đến lần thứ hai chứ đừng nói một con vạc, dù đây có là một con vạc khác thì cũng vậy. Qua hàng mi khép lại của nỗi buồn kì quặc, tôi tưởng mình nhìn thấy khung cảnh mà lũ vạc gian xảo này muốn giấu tôi: mặt trăng rực lên một thứ ánh sáng chói lòa, nôn nóng và khắc khoải biến con vạc tội nghiệp trở thành vệt sáng nhòe nhoẹt như một lóng xương trên phim âm bản. Độ sáng quá mức của mặt trăng lúc con vạc bay qua khiến tôi nhất thời hoảng hốt, dịch chân sang một bước để che cái nôi lại. Tôi có cảm giác rằng khi những vật thể sáng đến một mức nào đó thì ánh sáng do nó phát ra sẽ không tuân theo những định luật hình học nữa, dải sáng sẽ bò thẳng vào tường và trùm lên lưng tôi, lên chiếc nôi đẩy của Caddy. Hay một trường hợp khả dĩ, mặt trăng không chịu nổi chính ánh sáng của nó, giống như chúng ta rồi đây sẽ không chịu đựng được chính mình, sẽ bùng vỡ và chia sẻ ánh sáng cho bầu trời; tôi sẽ được thấy đêm trắng ngay gần xích đạo, trong nỗi đau câm lặng vừa phải đối diện. Lúc ấy có lẽ tôi sẽ hét lên dù bây giờ tôi đã có thể hét. Các bạn rồi sẽ gặp những kiểu người như vậy, họ để dành tiếng hét.

Có những trường hợp hiếm hoi bạn nhìn thấy một con vạc bay qua mặt trăng mà không có chuyện gì xảy ra cả. Điều ấy có thể ví như một hiện tượng thần kì, như kiểu một con bò bị chôn sống mà lại nhắm mắt vậy.

Trăng mỗi lúc một lên cao, những ngọn tre phía đằng xa theo ánh sáng nhìn chòng chọc vào nhà tôi. Tôi tiếp tục xoay những song cửa sổ, giết thời gian trong khoảng đợi chờ những điều không thể cứu vãn được. Lắng nghe tiếng kẽo kẹt. Có tiếng xe cứu thương hú còi trước cửa nhà rồi mất hút trong sự chú ý của tôi. Phía góc vườn, nơi những cây cau đang ấp trứng, ngổn ngang những viên gạch vỡ của bức tường đổ như đang cựa quậy trong bóng tối. Ánh trăng rọ rẫm bò lên nôi. Tôi ngửi thấy mùi nghĩa địa liền đưa tay vào khoảng không giữa nôi, nắm lấy hơi ấm tưởng tượng còn xót lại. Tôi bỗng muốn khóc. Khi bạn cô đơn và nắm được hơi ấm trong tay, bạn cũng sẽ có cái ước muốn ngu si như thế.

“Em đang làm gì đấy Q.?” Tiếng chị Uyên vọng xuồng từ tầng hai. Tôi thấy chị bước đi rất êm trên những bậc cầu thang, nắm trong tay con búp bê Nadja, như đang bóp cổ một con gà chết. Nhưng rõ ràng chị đang trở mình trên giường trong những mộng mị quái ác. Yên tĩnh tới mức tôi nghe thấy được cả tiếng sột soạt của vải lụa. Mất điện; trong nhà tối om. Tôi nhìn lại ánh trăng với vẻ mặt cố tình tiếc nuối và bằng một sự xúc động thừa thãi, tôi cố gắng đẩy sát hơn nữa chiếc nôi vào chân tường. Chiếc chăn lót màu trắng với những bông hoa xanh nho nhỏ đã lòi ra ngoài mép nôi, nằm trong ánh sáng như một thứ tín hiệu. Tôi bước dọc theo hành lang để ra cửa với hình ảnh muôn ngàn con rắn tách ra và ngóc đầu lên từ ánh trăng trên mặt đất để trườn lên nôi một cách vô ích. Hãy yên tâm, không phải tất cả mọi thứ tôi tưởng tượng ra đều thành sự thực.

Dù sao tên tôi đúng là Q. và khi tháo lại tấm gỗ đầu tiên của cánh cửa tôi còn có 11 tuổi.

Bên kia đường mới có ánh trăng. Tôi bước xuống sân với cảm giác hồi hộp muốn vỡ tim, không hiểu vì lí do gì. Giống như khi nghe tiếng chó sủa. Tôi rất sợ phải ở trong cái cảnh đối diện với một con chó sủa ra từ bóng tối. Vì thế tôi huýt sáo gọi nó lại gần. R., một con chó Tàu, xuất hiện trong đêm như bước ra từ bên kia một dòng sông u ám đâm bổ vào vô tận. Tôi tóm lấy túm lông hai bên má nó và lắc trong khi nó thè cái lưỡi màu hồng liếm lên mũi tôi. Tôi cố gắng tìm mình trong mắt R. nhưng không được vì trời tối quá. Tôi tóm lấy sợi xích xe đạp vẫn vòng quanh cổ nó – cái vòng luẩn quẩn -, định lôi sang bên kia đường nhưng R. nhe nanh gầm gừ. Rồi nó sủa khiến tôi phải bỏ tay ra. Ánh trăng dịch chuyển về phía tôi nhanh tới mức tôi có cảm giác mình đã có một ý định ngu ngốc. Nhưng ý định nào mà chẳng ngu ngốc, anh J. nói, nhất là khi đặt nó trong thời gian. Tôi định gãi tai R. để trấn an nó nhưng cảm thấy sợ. R. đã thôi sủa nhưng thái độ nửa thù địch nửa lo lắng của nó khiến tôi chú ý. Theo hướng nhìn của R., tôi ném một hòn đá sang cái cột sắt rỗng gần những cây xoan, trước vốn để bọc và dẫn những sợi dây của cột thu lôi của biệt thự gần đấy – nay đã bỏ hoang – xuống mặt đất, nhận thấy những chuyển dịch làm không khí xao động quanh lỗ thủng do rỉ sét ở chân cột. Trong tình thế mặt trăng đã lên cao tới mức chỉ còn chiếu rọi được rất ít không gian bên trong lỗ thủng ấy, tôi vẫn nhìn ra được đôi mắt có mầu đỏ của một con chuột cống to béo núc ních đang chăm chú theo dõi chúng tôi. “Cút đi, đồ quái vật”. Tôi nói nhỏ và lại ném đá sang bên kia đường. Đôi mắt đỏ vẫn đầy vẻ bình thản ác độc. Tôi giận sôi máu, và quên cả sợ hãi, tôi nắm sợi xích cổ của R. cố sức lôi đi. Nó vằng ra dữ dội rồi lùi lại, nhìn tôi, sủa những tiếng tròn trĩnh vô nghĩa. Tôi ngồi thụp xuống, dùng hai tay ôm lấy mặt nó. “Chỉ là giả mạo kí ức, mày có hiểu không? R.? Không có Caddy ở đây, không điều gì có thể xảy ra, không điều gì là thật cả”.

Khi nhìn vào mắt một con chó không hoàn toàn thân thiết, bạn luôn thấy nó buồn, chỉ có điều bạn không thể biết nó có buồn thật hay không. Anh J. bảo thế và anh còn nói “Những con chó thể hiện nỗi buồn qua mắt tốt hơn con người. Mắt mọi con chó đều buồn hơn mắt tao vì tao không làm nổi điều ấy, hay nếu có, chỉ là giả dối”. Bạn có hiểu không? Rồi các bạn sẽ gặp những kiểu người như thế, họ thường phải đi trên đường lòng vòng mê mải để hiểu ra những điều đơn giản nhất, những điều mà đa số con người đã nhìn nhận như thể đó là một sự hiển nhiên và vô cùng sáng sủa. “Những cái đích tẻ ngắt luôn nhìn thấy. Tâm hồn anh chính là con đường”, mấy kẻ đó thường gào lên như vậy.

Nhưng tôi im lặng với bạn điều này: rằng đối với tôi, mắt những con chó cũng giống như dòng nước, khi soi vào đấy, dù cố sức đến thế nào tôi cũng không thể tìm ra được đôi mắt của chính mình.

“Mày hiểu tao nói gì phải không? Mày hiểu mọi sự giống như những bé gái câm nín, phải không?” Tôi nói và lấy tay dứt nhẹ những sợi lông trên má R.. Con chó rên ư ử trong tay tôi. Bỗng dưng tôi thấy một sự mệt mỏi tiến lại gần, nhanh chóng và đáng sợ như những kẻ đuổi bắt trong giấc mơ. Tôi cố sức đứng dậy và nhận thấy ánh trăng đã đi vào đến sân. Ở gần cổng, nơi những luống hoa đồng tiền, một đàn kiến đang bò qua những viên sỏi đủ màu sắc đã bạc đi trong đêm. Một chiếc lá bạch đàn vô lí xào xạc vì gió bay ngang. Đàn kiến như dừng lại, như lắng tai nghe, như vẫn nằm trong ánh trăng; rồi cần mẫn, chúng tiếp tục đi. Trong suốt, bình yên. Giống như chưa hề tồn tại chiếc lá ấy ở trên đời. Tôi cảm thấy mình ghen tị với chúng, vì những con kiến ít ra còn biết làm điều gì đó trong ánh trăng, thứ mà tôi đã táo tợn hi vọng nhưng giờ đã đủ khôn ngoan để hiểu rằng đấy chỉ là sự bồng bột đáng yêu của tuổi trẻ. Tôi mới có 14 tuổi.

Suy nghĩ về chiếc nôi quay lại ám ảnh tôi. Ánh trăng, thứ ánh sáng sầu thảm của thi ca, tình thương và bóng tối có lẽ đã xua đi chút hơi ấm cuối cùng nơi Caddy đã nằm. Nó hả hê đáng ghét như những kẻ nhân danh và tưởng mình đang phụng sự, khám phá ra sự thật. Mặt trăng? Một cục đá ăn bám ánh sáng của kẻ khác, có lẽ đã kiêu hãnh vì sự thiệt thòi của mình đến mức tự cho mình cái quyền soi sáng hơn trong đêm nay, đưa những ngón tay lạnh buốt của bọn ruồi trâu đến để vuốt ve những thứ mà sự lạnh giá sẽ bình thản đến theo thời gian. Mây bay trong thời gian, anh J. vẫn thường nói như thế. Anh 22 tuổi và mỗi khi ngủ anh thường ôm trong lòng tập nhật kí Kafka.

*

Tôi ngồi xuống trước một bông hoa hồng xanh đang nở ra trong đêm, cạnh những luống hoa đồng tiền. Tức là trong ánh trăng. Con chuột bên kia đường có lẽ mệt mỏi vì trò rình rập đã lim dim đôi mắt mầu đỏ. R. cũng đã quên, nằm xuống bên cạnh tôi, gối cằm lên hai chân trước như thể đang suy tư. Một con ruồi mất ngủ đã nằm trong mắt trái nó tự bao giờ, khiến R. không nhắm được mắt. Tôi dùng một chiếc gai chanh để xua nó đi. Bông hoa hồng nở ra trong hương thơm như dâng hiến. Tôi chạm nhẹ những ngón tay lên cánh hoa, nó rùng mình khiến tôi ngượng ngập rút về. “Đừng ôm hoa hồng khi ngủ, vì sẽ chẳng có bông hoa nào không phai tàn khi ở trong vòng tay anh qua một đêm. Điều tồi tệ không phải là anh bị đau bởi chiếc gai của nó, mà chính nó mới bị đau bởi chiếc gai của anh”. Bố nói như vậy khi ông bắt những con bọ xít mà Caddy đã thả lên người để giúp ông che đi mùi rượu, ông luôn luôn hài hước không đúng chỗ.

Một con nhái có đôi mắt lo lắng ngẩng đầu nhìn tôi giữa những cánh hoa đang hé mở. Mầu lá cây giữa màu xanh dương, thật không đẹp chút nào. Tôi há miệng hà hơi vào bông hoa và con nhái ngốc nghếch nhảy tọt vào miệng tôi. Thật là một chuyện phiền hà cũ rích. Bạn đừng bao giờ ngậm lũ nhái trong miệng, cảm giác chẳng dễ chịu gì đâu. Đường vắng vẻ, không gian trở nên yên tĩnh . Chỉ nhận thấy được sự lắng dịu những cơn rạo rực của đất. Anh trăng có mầu của tang tóc và bùa mê. Tôi lại nghe thấy tiếng còi xe cứu thương đồng vọng từ một nơi rất xa nào đó trong thời gian. Tôi tự hỏi mình: “Ngay khi ấy, sự hối hận được trao cho ai, hay được chia sẻ thế nào?” Không ai muốn nhận lấy phần hơn cả.

*

“Anh vẫn chưa ngủ sao?” – A. ngồi xổm phía bên kia hàng rào và hỏi tôi.

“Em là ai?”

“Em là A., con bác T. ở dưới gốc cây phượng. Phượng đang nở hoa”.

“Điều ấy thì anh đã biết. Ý anh muốn hỏi vì sao em lại ở đây?”

“Câu hỏi trên là có ý như vậy à?”

“Em ăn mặc phong phanh thế sẽ lạnh đấy.” – Tôi nói và cố đánh răng lập cập vào nhau để minh họa. Giọng A. êm dịu đến nỗi R. đã ngủ say bên chân tôi.

“Bây giờ đang là mùa hạ mà. Sao trăng sáng thế mà anh vẫn thức? Anh có biết đã mấy giờ rồi không?”

“Mấy giờ nào?”

“Em đang hỏi anh cơ mà”.

“Vậy cứ cho là 11h đi, mặt trăng sắp lên đến thiên đỉnh. Ai cho em ra ngoài vào giờ này? Con gái không được đi chơi khi mất điện”.

“Chẳng ai cho cả. Em trốn đi đấy” – Em chống hai tay vào cằm, tôi bất giác nhìn sang con R. và phì cười.

“Sao anh lại cười? Trước mặt em, khi em chưa cho phép, không ai được cười cả”.

“Anh không cười em. Anh cười con R.”

“Chẳng có gì khác nhau hết”.

“Sao lại không? Mà em trốn ra đây để làm gì?”

“Em đi lấy những quả ngô đồng xanh da trời biết nổ. Em đã đi tìm khắp thị trấn, một anh thợ dệt mành đã nói cho em là chỉ vườn hoa anh trồng mới có, phải không?”

“Em đang nói cái gì thế?”

“Đừng giấu em nữa. Có phải là nó đây không?” – Em thò tay qua ô mắt cáo của hàng rào dây thép. Sao bàn tay em lại nhỏ thế chứ.

“Có phải đây không anh? Nó có màu xanh da trời”.

“Đấy là quả ớt”.

“Quả ớt à?” – Em ngước mắt nhìn tôi.

“Đúng thế. Ngày xưa nó rất cay. Và quan trọng hơn, một quả ớt thì không thể là một quả ngô đồng”.

Những sợi dây gấc quấn quanh cánh tay trần bé nhỏ của em. Hoa gấc đã sắp nở. Trong đầu tôi lại tràn ngập hình ảnh một bầu trời đầy mây trắng và những cánh chim đang bay.

“Vậy những quả ngô đồng của em ở đâu?”

“Anh không biết”

“Anh biết mà”

“Nó là của anh J., anh ấy đặt chậu cây ở trên sân thượng”.

“Anh J. là ai?”

“Anh trai anh”.

“Anh trai anh? Sao em chưa bao giờ gặp anh ấy?”

“Anh ấy không bao giờ ra khỏi nhà”.

A. không nói gì nữa, em rút tay về. Có lẽ khi đối diện với một sự việc bí ẩn như thế ở tuổi của em, em cảm thấy tuyệt vọng.

Những đốm lửa từ thị trấn đi về phía chúng tôi.

“Đi theo họ” – A. đứng dậy. Bóng em đổ dài rồi nhập vào bóng tôi một cách quái dị.

“Đi đâu?” – Tôi lo lắng hỏi.

“Cứ đi thì sẽ biết”. Em nói rồi chạy sang bên kia đường, nơi con chuột chết tiệt đang ngủ, đợi chờ những đốm lửa.

“Khoan đã. Anh có thể nói với anh ấy”.

“Chẳng để làm gì cả.” – Em quay đầu lại. Trong mắt em có một con vạc.

“Dậy ngay, dậy ngay” – Tôi lay R. một cách dữ dội . Những đốm lửa có vẻ không bao giờ có thể đến được đây và mặt trăng đứng bất động trên đỉnh đầu. “Khi bị lừa dối, hãy nhìn mặt trăng rằm vào lúc 12h đêm, thời điểm nó đứng ngoài vòng nhật động, do đó dường như không dịch chuyển, nếu may mắn bạn có thể nhìn được một mụ già cưỡi xô từ đấy bay ra”. Đó là hình ảnh đáng tởm nhất trên thế giới này, cũng như hình ảnh về các bà trung niên tối tối rủ nhau đi tập thể dục trong công viên, dưới ánh đèn, với cái mông ngoay ngoáy và bàn tán đủ mọi thứ tục tĩu trên đời. Anh J. nói như thế.

*

Tôi sẽ đánh cuộc với thiên đường; và mưa lại bay trong hầm tối. Tôi nghe thấy tiếng mẹ.

“U., không được xuống hầm. Những thứ bụi quỉ dữ ấy sẽ ăn mòn da con”.

“Không sao đâu mẹ” – Chị đứng lại nơi chiếu nghỉ, trong đám bụi bay nghiêng trong ánh trăng. Tiếng ken két của máy móc khô mỡ. Anh J. nắm lấy tay chị.

“Đi lên”.

“Buông tao ra”.

“Chị không lên theo tôi, bố sẽ đánh đòn chị” – Và anh kéo chị như kéo một con dê ương bướng.

“Tao không sợ. Buông tao ra, không phải việc của mày” – Chị thoát khỏi tay anh J. với một sức mạnh khác thường. Anh thở hổn hển – “Lên ngay. Trước khi bố trông thấy, nếu không, ông không tha cả mẹ con tôi nữa”.

“Thằng nhát chết”. Chị cười và bước xuống bậc thang cuối cùng còn nằm trong ánh trăng. Khi cử động áo chị trở nên trong suốt. Anh J. vơ lấy cuộn chạc đang móc ở một cái đinh trên tường.

“Con đần độn” – Anh gào lên – “Q., giúp tao một tay, lôi nó lên”.

“Em đang giữ Caddy”.

“Thả nó vào nôi. Nhanh lên. Các bậc thang và nền nhà đầy bụi, bố phát hiện ra mất”.

“Bố không về tối nay, thừa thời gian để bụi lấp đi tất cả”.

“Không ai nói trước được gì, thả nó vào nôi” – Anh J. quát.

“Không được tròng dây vào cổ chị con” – Mẹ nói nhỏ ở trên tầng; nhưng lời nói của mẹ được nâng đỡ bởi tiếng cầu kinh trở nên vang vọng và huyền bí khác thường. Sự huyền bí lạc điệu.

“Con biết rồi” – Anh nói như chỉ để một mình nghe thấy rồi vòng dây qua bụng chị Uyên giật mạnh. Chị loạng chọang rồi ngã bệt xuống bậc thang.

“Lên ngay, không đừng có trách tôi”.

“Mày không làm gì được tao cả” – Chị không gỡ sợi dây ra mà đứng dậy bước tiếp.

“Đúng là đồ con lừa” – Anh J. nói và lấy đà giật mạnh sợi dây. Chị rên lên khe khẽ rồi ngã xuống. Bụi bốc lên lấp lánh dưới ánh trăng. S. bước ra từ bóng tối. Hắn nhìn chúng tôi một lượt.

“Ai cho phép chúng mày xuống đây?”

“Tôi phải hỏi anh câu ấy mới đúng” – Anh J. nói. Anh giật giật sợi dây một cách tàn nhẫn.

“Tao luôn luôn ở đây. Chúng mày vẫn nhớ là không được phép chơi bời ở chỗ này chứ?”

“Chúng tôi không hề chơi” – Tôi nói.

“À, hay lắm, oắt con” – Hắn bước thêm mấy bước đến chỗ chị Uyên. Ánh trăng chạm vào mũi giày bẩn thỉu của hắn – “Nhưng tao không hỏi đến mày. Tao muốn thằng này trả lời. Sao? Mày nhớ chứ?”

Hắn nhìn anh J. và hất hàm.

“Tôi nhớ” – Anh J. nói.

“Mày nhớ hả?”

“Chúng tôi chẳng làm gì hết. Chẳng bước vào cái nơi mắc dịch ấy”.

“Mày thử nói câu đó trước mặt lão già ấy xem”.

“Chẳng có quái gì phải sợ cả”.

“Thế à” – S. nói rồi ngồi xuống trước mặt chị Uyên. Chị lơ đễnh nhìn hắn. Chiếc áo sơ mi nơi bụng chị bị sợi dây thừng cứa đứt, hai vạt áo vén ra thành hình chiếc nón. S. đưa tay nắm lấy sợi dây.

“Tao cứ tưởng đây là chị gái của chúng mày chứ, mấy thằng em tốt nết” – Hắn nói.

“Phải, vậy thì sao?”

“Thì sao à?”

“Đừng lắm chuyện, không phải việc của anh” – J. nói và anh giật mạnh sợi dây. Uyên rên khe khẽ và chị ưỡn bụng lên.

“Bỏ sợi dây ra, tôi sẽ đưa chị ấy trở về phòng” – Anh nói.

“Thì bỏ này” – S. bất thần kéo mạnh sợi dây đã cuốn mấy vòng vào tay anh J. làm anh chúi nhủi về phía trước. Rồi hắn đứng dậy xô anh về phía cửa phòng.

“Giờ thì chúng mày chẳng làm cái gì cả. Lão già ấy chỉ nhìn qua là biết tất mọi chuyện”.

“Khốn kiếp” – Anh J. nói.

“Mày cứ chửi đi. Mày còn được chửi nhiều” – Rồi hắn ngồi thụp xuống, đưa bàn tay lông lá xoa xoa lên bụng chị Uyên. “Làn da trắng nõn này. Cô em thật tội nghiệp. Sao cô em không bao giờ tỉnh táo được liên tục để mà nói chuyện với tôi chứ. Tôi chỉ có bạn là những con cóc”.

“Chết tiệt” – Anh J. xông vào hắn nhưng chỉ bằng một cái gạt tay hắn đã xô ngã anh xuống nền nhà đầy bụi. J. ho sặc sụa.

“Tôi sẽ mách bố” – Tôi ôm chặt lấy Caddy và nói.

“Sẽ không có đứa nào mách cả” – Hắn cúi xuống, định vùi đầu vào bụng chị Uyên – “Tao biết ông ta chưa từng nói bất cứ một câu nào với chúng mày cả. Ông ta không nói với ai hết. Ông ta chỉ nói với chai rượu và những con cóc”.

“Anh nhầm rồi. Còn có Caddy” – Tôi nói.

Hắn bước đến chỗ tôi.

“Caddy là con bé này hả” – Hắn sờ vào má em – “Này, bé con”.

Tôi gạt tay hắn ra và kéo Caddy lùi lại.

“Bố tôi sẽ không tha cho anh đâu”.

“Thế sao. Nó đâu có biết nói. Nó còn không bằng một con cóc”.

“Đừng có mở miệng là nhắc đến lũ cóc. Chúng không phải là thần bảo hộ của cái nhà này”.

“Không những thế mà còn ngược lại” – Hắn chụm chân nhảy đến trước mặt chúng tôi – “Tao bảo này, dù lão già có làm gì đi chăng nữa cũng không ngăn được tai hoạ giáng xuống đầu chúng mày, những kẻ đã từng giết một con cóc trong đời, tại một điểm nào đó của thời gian ngu muội. Mày hiểu tao nói gì chứ? Không ai thay đổi được gì cả. Chúng mày phải học cách sống với những sự trả thù cho tội lỗi mà thậm chí chúng mày còn chưa biết đến. Trong thế giới của những ấn tượng chập chờn này, bất cứ khi nào chúng mày cũng có thể bị tan biến. Chúng mày không nên hi vọng nhưng nên ước vọng một sự cứu vãn mơ hồ nào đấy, như một thứ định mệnh hụt hơi đau xót. Và biết đâu, chính lại là con bé này đây …”

Hắn lại giơ bàn tay có những sợi lông rất dài ra định chạm vào má Caddy. Tôi giữ chặt lấy em và hét lên:

“Biến về chỗ của anh đi. Đây là nhà của chúng tôi”.

“Được rồi, được rồi, đừng nóng nảy thế chứ “ – Hắn bước giật lùi vài bước rồi kéo hai ống quần lên – “Mày nhìn xem, tao không có cái chân dê nào cả. Mũi tao cũng không thèm dài ra. Giờ thì mày cứ giữ lấy của báu của mày đi”.

“Q., không việc gì phải lắm lời với hắn” – Anh J. nói – “Bế em vào phòng đi. Tao sẽ đưa chị Uyên lên bây giờ. Không ai dám làm gì tao cả. Nãy giờ mẹ vẫn lắng nghe và mẹ sẽ bảo vệ chúng ta khi bố nổi giận”.

Anh nhìn S. đầy vẻ khinh miệt rồi cúi xuống chị Uyên giật giật sợi dây “Giờ thì dậy thôi. Đứng lên nào. Chị định ăn vạ ở đây đến bao giờ nữa”. Chị Uyên vẫn nằm yên, thân hình chị như thể một thứ nhựa đã chảy ra và dính vào nền đất. Trên gương mặt ngời sáng bởi ánh trăng, bị đóng bởi một lớp bụi mỏng, ánh mắt chị thật trong trẻo.

*

Không có mụ già cưỡi xô nào cả. Quanh mặt trăng lạnh cóng bây giờ là một bầy thiên nga trắng muốt xếp lại như dải quạt. Trên nền trời trong vắt, những vì sao lạnh lẽo hơn mặt trăng đang toả ra thứ ánh sáng kì dị. Chân trời phương Nam, nơi những đốm lửa di động, một con ếch đang ngồi hút tẩu. Tôi dụi mắt, cố gắng biến con ếch thành cái bình ô roa nhưng không được. Khi bạn nhìn thấy bất cứ thứ gì có hình một con ếch, bạn không có cách nào để nhìn nó không phải là con ếch cả. Bầy thiên nga rời khỏi dải quạt như những cánh hoa bồ công anh, ngao du khắp không gian tràn ngập thứ ánh sáng huyền nhiệm chứa chan sự lãnh đạm. Con R. đã tỉnh giấc, ngáp ngủ như một thiếu nữ.

“Đi nào, R.” – Tôi tóm lấy tai nó. Dưới 18 tuổi , người ta vẫn có thể có cơ hội để không trở nên lố bịch dưới ánh trăng. Tôi băng qua vườn hoa để trèo qua hàng rào vì không muốn mở cổng. Tất nhiên nếu không muốn cả việc trèo qua hàng rào – vì sự phiền toái của những sợi dây gấc – tôi vẫn có thể ra ngoài đường qua cái lỗ chui của R.. Chỉ cần biến thành một con bọ chét và chui vào bộ lông của nó, tôi sẽ được đưa ra ngoài chỉ với một động tác trườn mình thuần thục.

“Em định đi đâu thế Q.?” – Tiếng chị Uyên vang lên khi tôi đang đu mình trên hàng rào như một con gấu. Hoa bạch đàn bám đầy trên vai. Tôi nhảy xuống.

“Chị, chị chưa ngủ sao? Chị vào nhà ngay đi, ngoài này lạnh lắm. Mặt trăng sẽ rải sương xuống bây giờ đấy”.

“Q. ơi, chị vẫn biết đang là mùa hạ chứ” – Chị cười với tôi, giọng chị trong như tiếng suối rất xa.

“Bây giờ không như trước nữa. Mặt trăng đang thương tiếc nỗi đau” – Tôi cài lại cúc áo cổ cho chị – “Lát nữa lên giường ngủ, chị cởi chiếc cúc áo này cho dễ thở, nghe không?”

“Mặt trăng thương tiếc ai?”

“Không thương tiếc ai hết, nó bắt chước con người và ban khí lạnh”. Tôi ôm lấy bờ vai chị, hôn lên mái tóc. Những làn hơi từ người chị toả ra, chị lạnh toát như một tảng nước đá và sau lần áo trong suốt, cơ thể chị rực lên, trắng như một khối thạch cao.

“Giờ thì em đưa chị vào giường ngủ nào. Hôm nay lại mất điện đấy, chị thấy không. Nhưng ở huyện mình, có điện hay mất điện cũng chẳng khác nhau mấy nỗi. Họ cứ rình đến khi nhà nhà quây quần đầm ấm bên mâm cơm là cắt béng đi, cũng chẳng can hệ gì”.

“Chị mới ngủ rồi, chị còn nằm mơ nữa đấy Q. à” – Chị giơ tay phải lên và bóp mạnh vào cổ con búp bê có cái váy màu bạc. Đôi mắt nó như muốn nhảy khỏi gương mặt. Tôi hạ tay chị xuống.

“Giấc mơ là sứ giả của quỉ dữ. Chị không được nhớ về nó và tốt hơn hết là cố gắng đừng mơ nữa. Ngày mai anh J. và bố sẽ về, chị không muốn nhìn anh ấy giận dữ, đúng không? Vậy thì lộp cộp về phòng nào, Nadja sắp lạnh rồi đấy”.

Tôi vuốt mắt cho nó.

“Nhưng em định đi đâu” – Chị quay đầu lại hỏi khi tôi nắm vai chị đi vào trong nhà.

“Em thì đi đâu được. Chị không thấy em vẫn để cửa mở hay sao? Làm sao lại có ai bỏ đi đâu khi để cửa ngỏ và trong nhà cả chị và em gái hắn ta đang say ngủ chứ”.

“Chị thấy em trèo lên”.

“Em chỉ định bắt trước lũ khỉ. Bây giờ thì chị thay quần áo ngủ cho Nadja và chúng ta sẽ không nói chuyện nữa. Caddy thức dậy mất”.

“Chị biết mà, em thương Caddy hơn chị”

“Không phải đâu”.

Đúng vậy. Không ai biết điều đó cả.

 

 

(còn tiếp)

bài đã đăng của Nguyễn Nhật Minh