- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

mùa yên lành mới

Những bàn tay người lạnh đông, chất đống, không máu, nhợt màu, nằm trơ trong ngăn tủ áo để mở, những bàn tay không còn với thân thể mới nhìn trông có vẻ kì hoặc lạ lùng (có người bảo họ muốn nôn mửa khi nhìn thấy chúng lần đầu). Mỗi bàn tay người, đông lạnh, như kêu gọi đến một cánh tay trần, một bờ vai, một tấm thân người cũ kĩ, đòi hỏi trở về nhập lại, bởi vì một bàn tay không nối liền với thân không thể mang ý nghĩa

Cũng có thể là một trăm, một ngàn bàn chân trơ lẻ, nằm lây lất bên trái bên phải, ngóng tìm. Những bàn chân vàng, trắng, xám, đen, từ những gái, trai, người già hay đứa trẻ, xương xẩu, tròn, nám, nhăn, những móng còn sơn đỏ, những bắp chân nổi rõ những gân già tuổi, xanh

Cũng có thể là những ngón trỏ, bờ vai, hay lọn tóc, cổ đầu với mắt mở, lưỡi răng thô, môi xanh tím, da màu hay da trắng, nằm la liệt chất vun đầy thế giới ở những ngã tư trung đông hay tiểu á. Tất cả, là những dấu mốc cho một mùa yên lành mới.

bài đã đăng của vi lãng