- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Tôi Không Nói Gì Trở Lại Một Mình

 

 

 

đêm nay nằm mơ thấy sóng dội mạnh
đánh dập những con hải âu vào đá
tôi không nói gì trở lại một mình
trên boong tàu đổ nát trơ sắt vụn

khi tôi thức dậy vẫn còn ngơ ngác
vào trong phòng tắm đôi mắt nhìn xuống
nhớ con đường xa đất tan vào mưa
nhớ chàng trai chết giữa rừng biên giới

tôi nhớ mùa thu gẫy gục dưới thác
một người thơ thẩn đi qua cơn bão
thắp một ngọn nến trong đêm giáng sinh
và đêm giáng sinh trở thành giấc mộng

khi j. của tôi đi qua đường vắng
muốn òa lên khóc mà không dám khóc
sợ lời phán quyết làm chẩy máu tim
ly cà phê đen trở nên mầu tím

tôi cố rượt đuổi những con sóc xám
và tuyệt vọng thấy mình quá kỳ dị
như người tử tù ngẩng mặt trên đồi
đôi tay dang rộng đi xa hơn biển

nếu phải chấm dứt, một ngày nào đó
những vườn hoa hồng sẽ không còn nở
sóng địa trung hải sẽ vỗ ngược chiều
còn tôi trở về, trở về với bóng

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Nguyên Đán