- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Một ngày khó khăn

 

Gã là nhân vật trong một bài thơ của tôi. Từ lâu hai bàn tay tôi mất trí nhớ. Chúng lẫn lộn phương hướng. Khi tôi viết “tôi đi về phía màu đỏ” thì sự thật, không phải tôi. Đó là gã. Nàng mang đến cho gã Kinh Thánh và những cuốn cẩm nang dạy phương pháp sống không sợ hãi. Nàng nói nàng sợ họ sẽ không còn gặp nhau ở thế giới bên kia. Đó là một ngày khó khăn của gã. Gã đã nốc hết hai viên Prozac và bây giờ đang rơi tự do trong một cái ống đen ngòm. Gã dị ứng với bóng tối, nơi trú ẩn của các loài bò sát và tình cảm sướt mướt. Gã thú nhận không đủ kiên nhẫn như Cioran dán mắt vào cửa kính hàng giờ nhìn vào màn đêm. Thời kỳ siêu thực đã chấm dứt. Gã muốn làm mới các cảm xúc. Gã muốn dọn đến một căn hộ mới tiện nghi và không có những cái bẫy ngầm. Ngày hôm qua dưới chân cầu thang, gã còn nói với tôi không muốn trở lại thiên đường nữa. Hôm nay gã đã chết vì đột quỵ khi tìm mọi cách bước ra khỏi bài thơ của tôi.

bài đã đăng của Vũ Thành Sơn