Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 29, Sáng Tác, Thơ Email bài này

thơ trần đức uyển (#29)

mai, phương đông hiền

em sừng sững như núi
núi đứng muôn nghìn năm
em mềm mại như sông
sông êm đồng cỏ khét

em quyến rũ như mưa
mưa phủ trùm cây héo
cây hồi sinh giữa trời
vi vút cùng giông bão

ta uống từng giọt máu
chảy tràn trong cổ khô
hôn em bằng môi cháy
sức sống bỗng chan hòa

ta náo nức từng giờ
nghe thịt da biến chuyển
đỏ chín thời gian chờ
sao em chưa buồn đến

này núi cao của ta
có con chim đang hót
bình minh mặt trời hồng
vỗ cánh về phương đông

em là phương đông hiền
nằm dài chưa thức giấc
dẫu qua đi ngàn năm
vẫn phủ đầy bí mật

này giòng sông mùa hạ
như áo trắng em bay
quấn quit cùng ta với
tóc xanh đồng cỏ say!

hoàng hôn đôi mắt ướt
nhớ mắt em chiều nay
gió quật từng cơn lớn
mưa trắng một bầu trời

bướm biển

 
gió nổi theo và biển quặn mình
cơn giận dữ bao quanh
mặt gương xanh xáo động
tôi đứng

tôi dơ tay
phía trước mặt đoàn kỵ binh ào tới

gềnh đá tênh hênh
rên xiết và lưu luyến

bờ cát mịn màng
thoải

khi nước rút lui
trên chiến trường còn lại
những xác bướm trắng
rã rời

tôi
và chiếc cặp
đều nín thinh
chim xanh, chiều xanh, tôi xanh
con chim xanh bay ra ngoài cửa sổ
bầu trời xanh rộng một chiều thương nhớ

có bao nhiêu sợi máu chảy trong người
bấy nhiêu niềm hối tiếc chảy trong tôi

em biết không em làm sao hiểu nổi
tâm hồn anh làm bằng tơ nắng mới

tơ nắng run rất khẽ bên cây buồn
như tơ đàn run nhẹ dưới tay thuôn

em đang nắn mười ngón tay thuốc độc
lên hồn anh và hồn anh bật khóc

biển đêm sâu biển thổn thức riêng mình
núi cao buồn nên núi giả làm thinh

anh chót dại để cho lòng mở hội
đứng ngơ ngẩn như vừa qua chết đuối

con chim xanh chiều đó đã bay rồi
tôi nghe buồn mơn trớn nhẹ trên môi

một bài tân ước

trong gian truân tôi buồn không nói
và đã nghe từ dưới phía sâu
cuối vực thẳm lời tôi kêu cứu
ở giũa lòng biển cả mênh mông
tôi đã quăng rồi tôi xuống đó
cho sóng nước vùi dập chập trùng

bao nhiêu sóng xanh, bao nhiêu bọt trắng
là bấy nhiêu nỗi ưu phiền
chảy xiết không bao giờ mỏi

còn hy vọng gì tôi được thoát thân
loài rong xám chất đầy trên đầu
nên tôi ngã xuống tận cùng rễ núi
nơi suốt đời khóa cửa nhân sinh

tôi sẽ muôn năm bị nhốt hãm
lúc sức sống đã kiệt quệ, hao mòn
tôi nghĩ tới người yêu và nó

những nguồn ơn hồng phúc dồi dào
than ôi, chỉ là tương lai
nhưng tương lai thì đui điếc nói gì

lễ vật dâng, mụ bò cái héo già
nó giận dỗi bỏ đi biệt tích
tôi đứng cười nheo cặp mắt khinh khi

dù chẳng muốn trì hoãn các ngày đau khổ
cũng hết tin vào phép màu bí nhiệm
sự bí nhiệm của mụ bò cái và con bò con
trên đám cỏ xanh dơ mùi nước tiểu

bài đã đăng của Trần Đức Uyển


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)