- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Khi Mùa Mưa Trở Lại

 

Tình bước vào quán. Ngôi quán xiêu vẹo ngày trước bây giờ đã mở rộng ra trông lạ mắt. Tình bỡ ngỡ nhìn quanh quất. Quán vắng. Bà Hai Mập cũng mất tiêu không thấy. Tình tự động kéo ghế ngồi tay gõ làm nhịp trên mặt bàn. Thoáng nhìn vào tủ kiếng bất ngờ Tình thấy gương mặt mình in lờ mờ trong đó. Gương mặt đen sạm vì nắng. Những cọng râu cứng mọc trên cằm đã rậm. Mái tóc dài quá tháng chưa kịp hớt khi nhận được giấy phép sau những ngày dài hành quân trong rừng rậm. Tình đưa tay ra sau gáy, tay chạm phải vành nón rừng. Tình lấy xuống để úp trên mặt bàn. Tay tiếp tục gõ nhịp. Tình nhìn những gói thuốc đủ loại để trong tủ kiếng, những túi khô mực treo trên móc, những kết bia chất chồng lên nhau cao ngất gần đụng trần nhà. Tình mỉm một nụ cười. Với cái giấy phép bốn ngày, hai tháng lương trong túi Tình có thể ăn chơi thả cửa, uống bia say chết bỏ trước khi trở lại đơn vị tiếp tục hành quân, băng rừng, ngủ bờ ngủ bụi. Lúc chiều ngồi trên xe chạy ngang qua thành phố Tình có nhìn lên mấy tấm bảng quảng cáo phim đang chiếu. Tình thích một phim chưởng với những tài tử Tàu quen thuộc Tình cũng nhớ Gái Con rất thích loại phim này. Tối nay Tình hẹn dẫn Gái Con đi chơi, đi ăn, cuối cùng sẽ xem phim ở rạp Casino Sài Gòn. Và hai người hẹn nhau ở quán Bà Hai Mập trước tám giờ tối. Tình tới trước nửa tiếng đồng hồ ngồi đợi Gái Con, vì Tình loanh quanh mãi chẳng biết làm gì cho hết giờ. Tình nhìn ra ngoài cửa trông chừng Gái Con tới, và để coi chừng luôn cái xe Honda mới mượn của người quen. Chiếc xe đã được Tình lau chùi bóng loáng. Tối nay phải là một tối vui nhất của hai người sau bao nhiêu ngày không gặp nhau. Tình sẽ chở Gái Con đi bất cứ chỗ nào nàng muốn, ăn bất cứ chỗ nào nàng thích. Tình nện hai gót giầy trận làm nhịp trên nền xi-măng, huýt sáo và sung sướng nghĩ mình cũng có một người yêu dẫn đi chơi khi về phép. Người yêu của Tình lại đẹp nhất xóm. Tình rộn rã chờ đợi, mắt luôn luôn liếc nhìn đồng hồ tay. Thời gian quả là một cái gì kỳ diệu nhất.

Tiếng chân bà Hai Mập bước lên. Tình vui vẻ gọi:

– Bà Hai. Mạnh giỏi?

Bà Hai Mập ngó sững Tình một lúc mới nhận ra. Bà cũng mừng rỡ rối rít:

– Trời đất, thằng Tình. Mầy mới về hả? Bây giờ trông lạ quá nhìn mãi mới nhận ra.

Tình cười lớn:

– Dạ, lính mà bà Hai. Hành quân trong rừng rậm, qua núi qua đèo mưa nắng thui cháy cả da mặt. Đến nỗi tui mà còn nhìn tui không ra nữa là bà.

– Mày nói giỡn. Mày không nhìn ra mày thì còn ai nhìn ra nữa.

– Nói thiệt chứ. Tui mới ngó vào tủ kiếng của bà thấy mặt mình lạ quắc.

– Mày về hồi nào?

– Chiều.

– Mấy ngày? Phép hay vù?

– Phép, sức mấy mà vù được. Bốn ngày ăn chơi thả cửa rồi lại đi. Tui ở tuốt ngoài Huế lận.

– Chà. Ở đó nghe ghê lắm. Khó sống.

– Quen rồi. Ở đâu quen đó.

Bà Hai Mập ngắm nghía Tình một lúc. Giọng bông đùa:

– Mày cao lớn quá. Như một người đàn ông chứ không còn là một chú bé nữa.

Tình đỏ mặt, ngượng nghịu nói:

– Thì cũng phải lớn chứ. Đi lính rồi ai cũng khác xưa hết.

– Mày cao lớn mạnh khỏe đen đúa như con Kinh Kông.

– Bà nói kỳ. Thôi cho tui chai bia uống.

– Tưởng mày uống cà-phê sữa như ngày xưa.

Tình giả bộ không nghe:

– Có sẵn lửa nướng cho tui con khô mực.

Bà Hai Mập khui bia, mang cái ly sẵn đá cục tới đặt xuống trước mặt Tình.

– Quên hỏi mày một chuyện.

Tình rót bia vào ly, ngước mặt hỏi:

– Chuyện gì?

– Mày về có gặp Gái Con chưa?

– Sắp gặp.

– Nó còn thương mày sao?

– Bà này hỏi kỳ. Tụi tui thương nhau ai cũng biết hết. Tui hẹn nó ở đây, tám giờ.

Bà Hai mập cười:

– Thì tao nói hờ vậy chứ ai mà không biết tụi bây thương nhau. Nhưng coi chừng mày đi hoài có ngày nó bỏ mày.

– Sức mấy.

– Tao nghe lão già định gả nó cho một thằng nào trên miệt Gò Vấp. Nói trước cho mày đề phòng.

– Lão già mà ăn thua gì.

– Ngon. Ổng mới vừa ở đây về đó. Say như một thằng điên.

Tình bưng ly lên uống một hơi. Viên đá xao động trong chiếc ly không. Tình rót hết phần bia trong chai vào ly hết nửa. Tuy nói cứng trước mặt bà Hai Mập nhưng Tình cũng thấy xao động trong lòng. Một nỗi buồn tự dưng ở đâu kéo đến. Tình ngồi nghĩ đến những ngày tháng dài hành quân trong rừng núi heo hút. Đêm mưa tầm tã, ngày trút nắng lửa trên đầu. Ngọn đồi cao cỏ cây cháy xém đất đỏ bụi mù. Tình đứng trên cao chót để nhìn về thành phố xa mờ trong một đám bụi vàng để nhớ tới Gái Con. Tình lại uống hết ly bia và kêu bà Hai Mập cho một chai khác. Bà Hai Mập đã nướng xong khô mực, mang lên cùng lúc với chai bia đầy.

– Mặt mày đỏ rồi. Uống ít thôi.

– Bao nhiêu mà ăn nhằm gì. Tui có thể uống nguyên một két mà không say.

– Mặt mày đỏ đỏ tái tái, đôi mắt có ngầu, mặc đồ rằn ri tao còn thấy ớn nữa là nó. Đừng làm cho nó sợ.

– Yêu thương nhau mà còn sợ gì.

– Tội nghiệp nó chứ mày. Sống trong một gia đình như vậy. Sao mày không tìm cách cưới nó đi cho rồi.

– Cưới. Tiền đâu?

– Để dành.

– Trúng số nói nghe còn dễ hơn để dành tiền cưới vợ.

– Chứ để hoài như vậy có ngày mày mất nó.

– Thì tui cũng đang tính.

– Tính gấp gấp đi. Mày lờ đờ lững đững quá.

Tình rót bia vào ly, xé khô mực. Vừa ăn uống vừa nhìn đồng hồ. Tình thích ngồi chờ đợi một mình. Tình rất ghét cái giọng lải nhải của bà Hai Mập. Tình uống bia như uống nước.

– Tao thương tụi bây tao mới nói.

– Bà cứ để tui tính.

– Mày mà tính nên chuyện gì.

– Chút nữa nó tới tui hỏi nó.

– Rồi sao?

– Xong không xong thì tui cũng rủ nó trốn. Đi với tui ra ngoài đó ngàn năm lão già tìm cũng không được.

– Mày nói nghe dễ quá há. Con gái người ta nuôi lớn để cho mày muốn dẫn đi đâu thì dẫn.

Tình dằn mạnh cái ly xuống mặt bàn, gương mặt lầm lỳ không trả lời bà Hai Mập.

– Thôi mày ngồi đó mà chờ nó đi.

Bà Hai Mập đứng lên đi khỏi chỗ Tình. Ngồi một mình Tình thấy dễ chịu. Ngọn đèn trong quán sáng trắng, Tình vẫn nhìn thấy gương mặt mình lờ mờ trong tủ kiếng. Những cơn gió nghe lạnh từ ngoài đường. Hình như trời sắp sửa mưa.

Gái Con bước vào quán trước sự ngạc nhiên của Tình. Nàng rất đúng hẹn. Đồng Hồ trên tay Tình vừa chỉ đúng tám giờ. Tình đứng dậy cười.

– Tưởng em không tới. Ngồi không?

– Thôi, mình đi chỗ khác. Ở đây một chút gặp người quen.

– Ăn nhằm gì. Nhưng thôi, mình đi.

Tình kêu bà Hai Mập tính tiền rồi nắm tay Gái Con dắt ra cửa. Bà Hai Mập cười nói:

– Chà, hạnh phúc quá. Hai đứa đi chơi vui vẻ nghe.

Tình cười cười đạp xe. Tiếng máy xe nổ như nỗi hồi hộp của Tình. Trong lúc Gái Con đứng ngượng nghịu phía sau xe. Nàng mặc áo dài màu xanh dương, đi giầy, mang chiếc bóp da có dây dài rất đẹp. Tóc Gái Con để dài theo kiểu nữ sinh, gương mặt trắng hồng dưới ánh đèn trong quán hắt ra.

– Lên ngồi đi em.

Gái con ngoan ngoãn ngồi phía sau. Tình rồ máy xe, bớt ga, đạp số. Chiếc xe hơi gặt mạnh khi chồm tới. Sau đó chạy rất êm trên mặt đường. Tình nghe mùi hương từ mái tóc Gái Con phất tới. Bia làm cho mặt Tình nóng lên, thêm cảm giác ngây ngất. Trong bầu trời có tiếng động. Hình như tiếng sấm nổi. Gió lạnh thổi ập tới từng cơn. Tình đoán sẽ có một cơn mưa lớn trong đêm nay.

Gái Con nhỏ nhẹ hỏi:

– Sao anh lại uống bia?

– Ngồi một mình buồn quá.

– Thế nào em cũng tới mà.

– Biết đâu. Bà Hai Mập nói cho biết một chuyện buồn lắm.

– Chuyện gì anh?

– Một lát vào ciné anh nói cho nghe.

Tình đạp số. Chiếc xe chồm tới trước và phóng nhanh như lướt trên mặt đường đen bóng. Hai hàng cây chạy dọc theo đường rung lá ào ạt. Tình nghe được hương thơm của mùa hoa thoảng trong không khí. Đêm sực nức hương thơm và tiếng sóng dưới chân cầu chìm đắm như một giấc mộng lúc Tình vượt qua con sông về phía thành phố.

~~~

Cơn mưa đổ ập xuống. Gió lạnh hắt vào quán mang theo những bụi nước rớt lấm tấm trên mặt bàn. Tình ngồi lại một mình sau khi đám bạn đã bỏ đi hết. Trên bàn, dưới đất ngổn nang những vỏ chai bia. Tình không biết mình đã uống đến chai thứ mấy. Chỉ biết khi Tình kêu mang bia ra nữa bà Hai Mập đã nói hết bia rồi. Tình không tin nhìn lên chỗ để bia, những cái két không được chồng lên nhau. Hết bia thật chứ không phải bà Hai Mập sợ Tình say. Cũng có thể vì thấy bọn Tình uống nhiều quá bà Hai Mập mang bia đem giấu hết. Tình bực bội đập tay xuống mặt bàn. Người Tình như bốc lửa. Tình uống bia như uống nước. Không thấy say, chỉ thấy càng uống càng buồn. Chuyện bà Hai Mập nói với Tình bữa trước có thật. Gái Con đã kể rõ cho Tình nghe. Và hai đứa cùng đi đến một quyết định dứt khoát là Gái Con sẽ bỏ trốn theo Tình khi Tình trở lại đơn vị. Tình hẹn với Gái Con ở quán này trước giờ giới nghiêm. Gái Con sẽ mang quần áo tới hai đứa sẽ ra bến xe ngủ sáng đi sớm. Gái Con đã hứa với Tình như thế nhưng Tình vẫn hồi hộp lo sợ Gái Con sẽ bị lão già bắt được trước lúc ra đi, hoặc Gái Con sợ sệt gia đình đổi ý. Tình sẽ ngồi ở đây cho tới giờ giới nghiêm.

Bà Hai Mập ra đóng cửa, thu dọn vỏ chai bia. Thấy Tình ngồi bất động trên bàn vội hỏi:

– Mày say hả Tình?

– Đâu có. Tui còn tỉnh khô.

– Sao ngồi im lìm vậy?

– Tui buồn quá.

– Sao buồn?

– Sợ Gái Con không dám bỏ trốn theo tui. Bà có thấy hy vọng chút nào không?

Bà Hai Mập cười:

– Làm sao tao dám đoán được. Chuyện của hai đứa mày.

– Nhưng tui hỏi ý kiến bà.

– Tùy. Nó có hứa chắc với mày không?

– Hứa chắc lắm.

– Vậy thì cứ hy vọng. Chưa tới giờ hẹn mà. Chắc nó phải đợi lão già ngủ say mới dám trốn đi.

Tình chép miệng:

– Mưa nhiều quá. Con mưa chắc sẽ dai. Mưa làm tui hồi hộp. Ước gì trời tạnh mưa trước giờ giới nghiêm.

– Trời mưa mới dễ trốn, không ai ra ngoài đường. Họ cũng ngủ sớm. Mày ngu quá.

– Nhưng Gái Con sẽ bị ướt hết.

– Trời đất. Bỏ nhà trốn đi xây hạnh phúc mà sợ bị mưa ướt. Tin đi, còn gian khổ gấp một trăm lần như thế này lận con ơi.

Tình nhướng mắt:

– Bộ ngày xưa bà cũng bỏ nhà trốn đi hay sao mà biết rành vậy?

– Nói bậy. Tao lấy kinh nghiệm.

– Tụi tui chịu đựng được.

– Bao lâu?

– Suốt đời

– Ngon. Tao cũng mừng cho tụi mày dám liều. Những đứa liều là những đứa can đảm. Có thể sống được với đời. Tao thích tụi bây vì lẽ đó.

Tình cười cười. Ít ra cũng có một người hiểu Tình như thế. Tình sung sướng thầm, và hình dung ra chuyến xe khởi hành sáng sớm hôm nay sẽ có Gái Con ngồi bên cạnh. Chuyến xe mang theo hạnh phúc cùng với hơi sương tinh khiết của một đầu ngày. Tình và Gái Con sẽ thức dậy rất sớm. Hai đứa sẽ ngồi trong một ngôi quán khác với ngôi quán này ở bến xe. Bữa ăn sáng rực rỡ hạnh phúc. Hai ly cà-phê nồng nàn trước lúc lên đường dời bỏ thành phố. Tình như lắng nghe được những rung động từ đầu một cành lá trên con đường sáng sớm còn tù mù ánh đèn đêm. Cơn mưa rồi sẽ gột rửa sạch tất cả những ngày tháng dài buồn bã. Tiếng chim sẽ báo hiệu một bình minh rực rỡ nắng. Rồi những buổi sáng sau đó khi thức dậy bên cạnh Tình đã có Gái Con, chứ không phải chỉ một chỗ nằm lạnh băng trống trải. Người con gái ấy sẽ tới trong đời Tình, ở mãi. Thời gian và không gian rồi sẽ chuyển động, đổi mới. Tình sung sướng nghĩ tới ngày mai. Nhưng cũng buồn bã biết bao nhiêu nếu Gái Con không dám bỏ trốn? Tình nhắm mắt lại. Cố gắng xua đuổi ý nghĩ này. Bằng bắt cứ giá nào Tình cũng không để mất Gái Con. Tình thò tay vào bụng. Trái lựu đạn Tình giấu mang theo khi đi phép sẽ là một cách giải quyết nếu Gái Con không giữ lời hứa với Tình. Một cách giải quyết đay đớn và cay đắng. Tình mân mê vỏ ngoài trái lựu đạn, chất thép buốt lạnh. Đồng thời Tình cũng nghe thấy một cảm giác tê tái chạy khắp châu thân nếu tình yêu sẽ kết thúc bằng một tiếng nổ giữa đêm khuya trong một ngôi quán nhỏ đầu xóm. Cơn mưa lớn sẽ hãm bớt âm thanh tiếng nổ, rất có thể sẽ chỉ có những người gần quán này nghe. Tiếng nổ cuối cùng giữa cơn mưa đầu mùa đang ào ạt trút nước xuống thành phố đầy tiếng nổ mỗi ngày này. Rồi sẽ có những gì xẩy ra? Tình không cần biết nữa. Tình thấy người mình bốc lửa. Cơn mưa đầu mùa vẫn ào ạt đổ ngoài kia. Hơi lạnh đã tràn đầy vào quán nhỏ. Tình nhìn chiếc ly không, viên đá đã tan thành một chất nước trong suốt, sóng sánh ánh đèn.

– Hết bia thật hả?

– Có tao cho mày uống chứ để làm gì?

– Không phải bà sợ tui say sao?

– Hết rồi mày ơi. Mai tha hồ uống.

– Mai tui đâu còn ở đây. Bà sợ tui không tiền trả?

– Tầm bậy.

Tình móc túi ném cọc tiền ra trước mặt.

– Bà thấy tui có nhiều tiền không?

– Nhiều. Bỏ vào túi cất đi không nó bay hết ngày mai nhịn đói.

– Tui đã từng nhịn đói cả tuần lễ trong rừng. Sợ gì đói ngày mai, bà?

Bà Hai Mập cười cười nhét cọc tiền vào túi áo Tình. Bà mở cánh cửa nhìn ra ngoài mưa rồi khép lại, chép miệng:

– Mưa vẫn còn to quá. Mày mệt không vào trong bộ ván kia mà nằm?

– Khỏi. Tui ngồi đây chờ nó.

– Chờ hoài vậy sao?

– Chờ hoài. Không có Gái Con tui không rời khỏi xóm này. Bà cứ tin như vậy đi.

– Cha, thằng này cũng chung tình dữ.

– Dư sức.

Tình ngồi bất động lắng nghe tiếng mưa rớt rên mái nhà, tiếng nước chảy ào ạt trong ống máng. Đồng thời cũng theo dõi tiếng chân bước đi ngoài đường. Một tiếng chân nào bước đi trong cơn mưa mịt mùng này dừng lại trước cửa quán chắc chắn sẽ là bước chân của Gái Con. Đồng hồ tay Tình chỉ còn mười lăm phút nữa tới giờ giới nghiêm. Tình nhớ rõ từng khúc quẹo của con hẻm, những ngôi nhà nhô ra hay lùi hẳn bên lề đường. Tình cũng thuộc lòng những cột điện, những bóng đèn mắc quanh khu xóm. Từ nhà Gái Con đến quán không xa. Tình hy vọng. Tiếp tục hy vọng trong mười lăm phút còn lại trên mặt đồng hồ. Tình hút thuốc liên miên, đốm lửa trên tay Tình không kịp tắt. Lần đầy tiên trong đời Tình thấy thời gian đi chậm, chậm hơn những lần nằm kích trong rừng.

Nhưng tiếng còi hụ báo giờ giới nghiêm rồi cũng vang lên. Trong cơn mưa lớn tiếng còi nghe mơ hồ như tận đâu xa. Tình ném mẩu thuốc xuống chân dùng gót giầy trận dập tắt. Tình bồn chồn ngó cánh cửa. Tiếng còi làm lòng Tình chùng xuống, đau thắt. Tình có cảm tưởng tay chân mình rời rã trong một nỗi tuyệt vọng tột cùng. Tình muốn khóc.

Bất giờ tiếng gõ vào cánh cửa làm Tình chồm dậy. Tiếng gõ gấp rút bàng hoàng. Tình nhảy xuống mở tung cánh cửa. Gái Con hiện ra trước mặt Tình, quần áo tóc tai ướt dẫm nước mưa. Gái Con không xách trên tay chiếc va-ly đựng quần áo như Tình tưởng. Cùng với nước mưa đầm đìa trên mặt nàng hình như Tình còn thấy được những giọt nước mắt. Trong một thoáng Tình biết cái bóng dáng hạnh phúc lóe sáng ngày hôm qua giờ đã tan. Gái Con không bước vào, đứng dưới những giọt nước mưa lạnh nói trong tiếng khóc:

– Em không dám bỏ trốn …Em lén tới đây từ giã anh.

Tình đứng chết lặng như một pho tượng, cổ họng Tình quánh đặc lại. Nước mưa bắn tung vào người Tình. Ngoài những giọt mưa Tình không còn nhìn thấy được gì ngoài bóng tối bao la. Tình bước ra ngoài mưa đóng cánh cửa quán lại ôm chầm lấy Gái Con. Hai đứa ướt đẫm, lạnh buốt. Tình dìu Gái Con đi tới đầu hẻm, dừng lại.

Một tiếng nổ kinh hoàng trong cơn mưa đầu mùa giữa đêm khuya.

 

Từ Kế Tường

Trích từ giai phẩm Văn ngày 31 tháng 7, 1973

 

 

 

 

bài đã đăng của Từ Kế Tường