Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 29, Sáng Tác, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Hoa Phượng Đừng Đỏ Nữa

0 bình luận ♦ 30.06.2007

 

Nhã Ca trở lại bàn viết (1989)

 

LTS: Hoa Phượng Đừng Đỏ Nữa, xuất bản năm 1989, là tác phẩm ngoài nước đầu tiên của Nhã Ca sau biến cố 1975.

 

Hoa Phượng Đừng Đỏ Nữa

Thằng Ngọc, hai ngày sau, đã “sưu tra” xong lý lịch cô hiệu mới. Quê Hà Đông, chính hiệu nòi sư tử cái. Thời kháng chiến chống Pháp, còn xuân sắc, khi hộ lý, khi chị nuôi. Thời chống Mỹ cứu nước, sức tàn. Lấy ông chồng bộ đội, bên giao thông vận tải. Nó ba hoa:

– Bà vào Nam trong đợt đầu. Nghe nói đã giữ nhiều nhiệm vụ. Tới sở giáo dục hơn một năm nay, chắc bắt được gốc bự nên được cất nhắc, nắm khâu hiệu trưởng. Tớ cốc sợ, bả còn thua ông già tớ, lâu lắm bả cũng không lên kịp. Bả mà biết ông già tớ, tớ có chổng mông bả cũng chẳng dám treo tớ ngoài cột cờ.

Nó nói dốc cho sướng miệng. Mới vô Nam chưa bao lâu mà giọng đã lai căng. Tin thằng Ngọc cũng chưa lấy gì bảo đảm. Nhưng tin của Kim Trang, ít khi sai, và còn nóng bỏng:

– Tụi bây biết chuyện gì chưa?

– Chưa. Ai?

– Còn ai nữa.

– Nữa sao? Mái hiên sập à?

– Mơ mộng. Mái Hiên tốt mày. Bê tông cốt sắt đàng hoàng đó. Bên trong còn chống đỡ một cái nạo dừa. Làm sao sập. Nhưng chuyện khác kia. Nghe nói mấy bữa nay chị ta lao động.

– Anh hùng thủy lợi hả?

– Định sửa trường chăng?

– Ham nữa. Bả lao động một mình. Tụi nó nói, cứ hễ lúc các lớp học yên rồi là bà lén về nhà, xăn quần, xăn áo dựng cái chòi. Lúc đầu tưởng ở chật, bả mới thêm bếp cho rộng. Ai dè bả làm chuồng heo.

– Cái gì? Chuồng heo hả?

– Thôi đi. Làm gì có chuyện đó được.

– Nuôi heo trong trường, khó tin quá.

– Tao lúc đầu cũng không tin. Phải đi tham quan thấy bằng mắt rõ ràng tao mới nói.

– Mày thấy?

– Còn không rõ nữa. Tụi mình học ở tuốt trên lầu. Lớp 11D học gần đó, nghe thấy tiếng heo kêu ủn ỉn ủn ỉn. Lúc đầu có chị còn tưởng dạo này cô hiệu thêm phát minh mới, mua heo sống về làm thịt ở trường chia cho các thầy cô. Ai dè, hai ba ngày liên tiếp, vẫn nghe tiếng ủn ỉn của heo con. Giờ ra chơi thấy chị ta ngồi vác mặt vậy chờ đợi học sinh vừa vào lớp là chạy ra chuồng heo liền.

– Chi vậy?

– Thì cho heo ăn. Tắm rửa cho heo. Nghe nói chị ta còn phổ biến một bản phúc trình lên sở để duyệt, xin được mua giá chính thức cho mỗi thầy cô một cái mùng à à cái màn.

– Cũng tốt đó chớ.

– Mày nói bả tốt?

– Gì nữa. Thì bả cũng lo cho đời sống thầy cô.

– Còn lâu. Chưa thấy ai ngu bằng mày, Trà. Tại bả cần mùng. Mà cần đến hai cái, nên mới làm đơn lấy chữ ký của thầy cô. Nghe nói mấy hôm nay sợ muỗi cắn heo, bả lấy cái màn của thằng con, cho heo ngủ yên giấc, chóng mập. Mấy chị 11D kể, sáng ra thằng nhỏ, chửi rầm trời. Bả có hai thằng con, đứa nào trời cũng sợ.

– Nó học trường mình luôn à?

– Chớ gì nữa. Bả về đây, xếp hai thằng nhỏ vào học đây luôn. Tụi mày mà thấy hai cái mặt đó thì đúng là ác ôn côn đồ.

– Kim Trang. Mày mau mau vái sư phụ.

– Tao à. Còn khuya em ơi. Cái thứ thò lò mũi đó, bị ở trong trường, có bả tao nể mặt, ra ngoài tao vặn như vặn cổ vịt.

Thuyền Nguyệt thắc mắc:

– Mày nói sao chớ, mùng không để cho con nằm mà lấy cho heo. Thôi mày ơi. Tao nghi mày bôi bác bả.

– Tao nói gian hộc máu.

Lại giọng lề đường nữa. Có vậy mà nó nóng nảy, nhảy dựng.

– Tao tức lắm. Tụi bây hay chặn họng người ta quá. Không tin hỏi mấy chị lớp11D coi. Tới giờ học rồi mà thằng nhỏ còn cãi sa sả với bả: “ sao bà ác vậy. Bà “nay”màn của tôi cho “nợn” ngủ. Còn tôi muỗi cắn chết bỏ phải không?” Bả xuống giọng: “nhỏ thôi con ơi. Mẹ mượn tạm vài hôm. Trên sở duyệt có màn mẹ bù con màn mới.” “ đây chẳng cần màn mới. Trả lại cho tôi.” “thì đó. Tao lấy cái của tao cũng được.” “kệ mẹ chứ. “Nấy”của tui “nà” không được.”

Chuyện căng mùng cho heo nghe cộm tai quá. May mà còn có một tin mới.

– Giựt gân. Nóng bỏng đây. Thầy Tám sắp lên chức hiệu phó, thay thầy Hân rồi.

– Hơ. Sao lại có chuyện thay đổi vậy được.

– Cái gì mà không được. Chị Mái Hiên đã làm kiến nghị lên sở.

Thuyền Nguyệt:

– Rồi thầy Hân đi đâu?

Phượng Hồng kêu lên:

– Hỏng to. Chắc thầy Hân lại thay thầy Tám đứng chủ nhiệm lớp mình chớ gì. Tao hổng ưa ổng.

Kim Trang:

-Ông Hân hiền khô. Ai nói gì làm đó, đâu có gì .

– Bởi mới ba phải. Không có lập trường.

Thuyền Nguyệt không hề chú ý tới chuyện thầy Hân, nó đang bực chuyện khác.

– Sao mỗi thứ hai chào cờ lại phải hô cái khẩu hiệu đó. Vô duyên hết biết. Nghe chẳng ra làm sao. Mà tao còn bực thêm, khi không ở mấy cái đèn xanh, đèn đỏ.

– Đèn xanh đèn đỏ gì. Tắt tịt hết. Có còn ngọn nào cháy đâu.

– ừ. Thì cháy bóng hết trơn. Cột đèn nào cũng xiêu vẹo, nghiêng ngả. Nhưng mấy ngày nay, tụi mày có thấy không? Tự nhiên trên mỗi trụ đèn gắn cái biển xanh với hàng chữ trắng: chốt đèn thanh niên. Là cái quỷ gì vậy?

– A há. Đúng vậy. Ơ mỗi trụ đèn đều ghi: chốt đèn thanh niên. Cái câu thiệt vô nghĩa. Có mấy thanh niên công an đứng rình thổi còi phạt thì có. Cãi một câu, phạt tăng gấp hai, cãi hai câu, tăng gấp bốn. Chắc cũng phù hợp với câu đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên nữa.

Kim Trang tỏ ra luôn luôn nắm vững vấn đề:

– Thì đúng vậy. Nhưng tụi bây lạc đề hoài. Con Sơn Trà đang nói chuyện thầy Hân.

– Tao nghe mấy chị nói, tại lúc đầu mới gặp cô hiệu mới, thầy chị chị tôi tôi. Lại việc gì cũng trình, trước đây cô Tú như thế này, trước đây cô Tú đã làm như thế kia, mích lòng lắm. Chớ như thầy Tám, hôm đầu tiên diện kiến bả, thầy làm bộ ngập ngừng: “Thưa đồng chí hiệu trưởng. Xin đồng chí hiệu trưởng cho biết chúng tôi phải xưng hô như thế nào cho phải. Vừa thân mật mà vừa có cơ sở đạo đức cách mạng, phù hợp với nếp sống văn hóa mới.”

– Ôi dà.. Vậy thì con mụ chịu quá đi thôi.

– Thì vậy. Bả cười toe toét. Nói thầy Tám ngồi. Rồi nói cái gì nếp sống văn hóa mới nhất định sẽ tẩy hết thứ phong kiến, lạc hậu. Thầy Tám muốn gọi sao cũng được. Mụ còn thêm: tôi bình dân lắm.

– Còn bình dân nữa.

Mọi việc diễn ra tuần tự đúng vậy. Chừng hơn tuần lễ, quả thiệt có giấy trên sở xuống, bổ nhiệm thầy Tám làm hiệu phó, thay cho thầy Hân. Thầy Tám nhận chức mới, mặt mày vẫn trịnh trọng, nhưng sao tụi học trò vẫn thấy trải dài, tê tái như mấy cậu thanh niên lên đường đi nghĩa vụ quốc tế ở Cam Pu Chia. Cùng lúc với giấy duyệt thầy cô được mua màn. Giờ đây, thầy Lương, phòng học vụ còn kiêm luôn trưởng ban đời sống của trường, phó trưởng ban là cô Năm, lăng xăng đi thu góp tiền để sớm tới cửa hàng cung cấp.

Vụ nuôi heo khó tin mà có thật. Lúc đầu mấy chị lớp lớn còn vui cười. Nghe tiếng heo con kêu trong giờ học, cũng êm tai lắm. Nhưng chừng một hai tuần lễ là kêu không thấu trời. Chẳng có lớp học nào còn cái quạt máy. Cửa sổ mở thường trực để ăn mày chút gió, mà làn gió nào cũng quyện một mùi hương heo nồng nặc. Cười giỡn gì nổi. Mới há mồm ra đã được tọng đầy một mùi phân heo. Rồi cứ phải nuốt nước miếng cho nó trôi dần xuống. Trường hao phấn hơn vì thầy cô bớt nói, bớt giảng. Nhưng phấn viết cũng có hạn. Hết phấn, thầy hoặc trò phải hy sinh đọc cho cả lớp chép. Mấy lớp ở gần chuồng heo được một lợi nhỏ, là giờ nào cũng được ăn gian mươi lăm phút. Tiếng kẻng đầu vừa điểm, là ùa ra sân, mỗi anh tìm một chỗ thoáng, hít và thở trối chết.

Học sinh phản ảnh với thầy cô. Đang chưa biết phải đối phó với trận giặc cứt heo như thế nào, thì lại một chuyện rắc rối xảy ra, cô hiệu triệu tập hội đồng. Nghe đâu, nạn nhân lại là thầy Hân nữa.

Một số thầy cô thân với thầy Hân, hỏi cho ra. Thầy lắc đầu:

– Hai học sinh lớp tôi đứng chủ nhiệm đánh lộn đâu ở ngoài cổng trường.

– Ngoài cổng trường thì dính dáng gì đến anh cả chớ.

– Buồn cười nhỉ. Có vậy mà họp hội đồng.

– Chắc bả khùng rồi.

– Thằng Ngọc, vốn có gốc cách mạng, ra vẻ hiểu việc, an ủi thầy Hân:

– Làm quái gì được nhau mà thầy lo. Em thấy vụ thằng Hùng và thằng Tín đánh nhau rồi, hai đức oắt tì, đánh nhau như mèo cào. Có cả thằng nhóc con bà hiệu trưởng đánh hôi nữa. Có ai u đầu sứt trán gì đâu nà. Thằng nhóc báo cáo đấy có điều phải coi chừng nó thêm râu vẻ ria nữa, thầy ạ.

– Thầy cũng chẳng biết nữa, đúng là chẳng ai có thể biết, có thể hiểu nỗi. Nhưng tới phiên họp hội đồng mọi người mới té ngửa. Sau khi đem nội vụ ra dằn mặt thầy Hân, cô hiệu còn đưa ra một bằng chứng của “nhân dân” là tờ báo cáo theo cô là của một nhóm học sinh gương mẫu đã trình cho cô và đề nghị những biện pháp xử phạt. Giọng cô rộn ràng, lên xuống như mấy ông lãnh đạo trên tivi nói trước nhân dân, rồi tự vỗ tay khen mình đôm đốp.

– Lý do triệu tập hội đồng tôi đã nói rõ. Cho nên, trên sở đã đề ra, mỗi lớp có một chủ nhiệm đứng lớp. Phải hiểu rõ ý nghĩa thật chính xác mới rõ được trách nhiệm mình, chẳng hạn như hai em học sinh, đánh lộn với nhau, gây mất trật tự bên ngoài nhà trường cũng là trách nhiệm của chủ nhiệm. Tôi nói một ví dụ như hai em không đánh nhau ngoài đường mà đánh nhau trong lớp, sẽ thiệt hại bàn ghế, phòng ốc cơ sở trường, chưa nói thiệt hại nhân mạng, gây nạn hại lao động. Thầy Hân hồi nãy nói thầy không chịu trách nhiệm con em học sinh khi về nhà hoặc ở ngoài đường, vậy là thầy chưa có tinh thần trách nhiệm. Bố mẹ các em là nhân dân, là cán bộ nòng cốt của xã hội có yên tâm phục vụ đất nước, tổ quốc thân yêu được hay không, là có thể tin được con em mình đã gởi vào tay những giáo viên nhiệt liệt nhiệt thành. Có cơ sở đạo đức cách mạng.

– Tôi có ý kiến.

– Im. Tôi là hiệu trưởng, tôi là lãnh đạo. Tôi đang nói thì không được ngắt “nời.”

– Nhưng chị nói toàn là lời buộc tội vu vơ. Tôi muốn chứng minh.

– Tôi phải sửa sai thầy một lần nữa. Thầy là một nhà giáo đã không biết nghiêm chỉnh, phải tiếp thu ý kiến lãnh đạo, còn quanh co bao biện mà lại dùng chữ nghĩa sai trái. Người ta chỉ dùng chữ chứng minh như là để làm chứng minh nhân dân chẳng hạn vậy. Thầy hiểu chưa? Một thầy giáo mà không nắm vững, không có cơ sở. Tôi phải công nhận thầy cô giáo ở miền Bắc nắm vững đường lối hơn. Họ luôn luôn tự đấu tranh với bản thân mình, phấn đấu trong công tác. Riêng thầy Hân, tôi thấy thầy nặng tinh thần cá nhân chủ nghĩa, tàn dư Mỹ ngụy, ngoan cố, không xứng đáng lãnh trách nhiệm giáo dục con em.

– Chị không nên chụp mũ vu cáo như vậy.

– Im- ai cho mày cãi tao.

– Tao. Mày. Cả chừng đó thầy cô như vừa từ trên trời rớt xuống, sửng sốt chưng hửng. Thầy Tám cúi đầu. Cô Hiền méo miệng, thầy Lương vội vàng ghi ghi chép chép. Cô Năm dấu nụ cười nhớ mối thù hồi thầy Hân còn làm hiệu phó, đã về phe với cô Tú, bác đơn xin mở căn tin. Không biết thầy Hân ra làm sao lúc đó. Nhưng thật bất ngờ, thầy Ngãi, một giáo viên trẻ nhất trong trường, vùng đứng dậy, xô ghế, nhìn cô hiệu như một quái thai, rồi ngoắt người, bỏ ra ngoài.

Cô hiệu đang mặt xanh như chàm. Bỗng có tiếng rơi đánh bịch. Tiếng xô nay. Cô hiệu vọt tới bên cửa sổ. Không biết mấy học sinh nghe lén đã biến đâu mất. Về sau, thằng Ngọc nói nó nhảy đậu vào chuồng heo làm hai con heo kêu toáng lên. Nhờ vậy mà phiên họp hội đồng bế mạc sớm.

Số phận thầy Hân và hai học sinh như thế nào, không ai biết. Tới buổi chào cờ thứ hai tới, trước lễ chào cờ, thầy Lương tuyên bố cô hiệu sẽ công bố về phiên họp hội đồng, xét xử vụ đánh lộn của học sinh lớp thầy Hân đứng chủ nhiệm. Giữa sân cờ, cô hiệu trưởng lại rút từ túi quần bộ đội ra một mảnh giấy nhàu nát, rồi lên giọng, long trọng tuyên đọc:

– Vào một buổi chiều, thứ … tuần rồi, vừa tan học xong thì có hai trò một tên là Hùng hai tên là Tín mà toàn trường ai cũng biết biệt danh hai trò là Hùng đầu bò và Tín biệt động quân. Hừ, nghe, cái tên cũng đủ biết gia đình trò Tín thuộc thành phần phản động, chống đối nhà nước và Tín biệt động quân không chịu trở về nhà ngoan ngoãn như những trò khác. Hai trò gây gổ nhau, thách thức nhau, rồi cùng kéo bè lũ đánh nhau. Đạo quân Hùng đầu bò từ Thị Nghè tiến lại. Đội quân trò Tín từ Sở Thú dàn ra. Hai bên đụng độ dữ dội tại phía trái, bên hông nhà trường. Kẻ thì thước kẻ, đứa thì liệng đá, còn dùng cả sách vở, cặp ném nhau. Trận chiến còn có thể kéo dài và gây tổn thất trầm trọng nếu như không có chú công an gác ở chốt đèn nghe ồn ào đến thổi còi giải tán.

Nhiều tiếng cười như bị sặc. Cô Năm :

– Mèn ơi. Hai cánh quân hùng hậu thiệt.

Đúng vậy. Bản báo cáo còn ghi lúc đó chúng em thấy trò Tín mặc cái quần đùi may bằng vải lính biệt động Ngụy cho phù hợp với biệt danh. Tại sao em không bắt chước những gương sáng của các vị anh hùng đánh Mỹ cứu nước. Những nhà lãnh đạo cách mạng cũng tự chọn cho mình một danh hiệu mới để biểu lộ tình yêu nước, yêu dân tộc và tính cách mạng. Các đồng chí, hiến thân cho sự nghiệp cách mạng thường bỏ luôn tên cha mẹ đặt, để lấy tên mới, để dứt khoát với dĩ vãng đen tối. Thời kỳ đấu tranh một mất một còn với đế quốc Pháp thì có liệt sĩ Lê Hồng Phong, Nguyễn Thị Hồng Gấm. Nay có đồng chí lấy tên là Hồng Quân, đồng chí Bạch Đằng, đồng chí Cửu Long. Tôi còn có người bạn chiến đấu cũ, nay hiện đang làm chủ tịch quận tại thành phố này. Đồng chí tên Lê Văn Cu, nhưng trong chữ ký và con dấu thì là đồng chí chủ tịch Nhất Lê. Lê đây là Lê Nin. Đối với tất cả ai đã dấn thân cho cách mạng thì đồng chí Lê Nin vĩ đại nhất.

Bây giờ trở lại việc hai anh em Tín và Hùng. Hội đồng đã họp. Sau khi trao đổi mổ xẻ sự việc có tính chất nghiêm trọng này đã nhất trí tuyên án em Tín biệt động quân, có “tính phản động”, nên tuyên án đuổi học vĩnh viễn, lưu hồ sơ, không được đi học bất cứ trường nào trên toàn lãnh thổ nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam anh hùng.

Cả sân cờ, thầy trò im phăng phắc. Đến lượt thầy Hân, cô hiệu tuyên bố: “giáo viên Nguyễn Văn Hân, chủ nhiệm lớp, thiếu tinh thần tự quản, thiếu tinh thần đôn đốc trách nhiệm, sẽ phải nghiêm chỉnh viết bản tự kiểm nạp hội đồng.”

– Chỉ mới một phần tự kiểm. Còn may cho thầy Hân.

Giờ ra chơi cuối buổi học, Thuyền Nguyệt nói vậy. Kim Trang bĩu môi:

– Ở đó mà may. Còn chán chuyện bất ngờ nữa à. Hồi nãy bà mẹ thằng Cu Tín mới vào văn phòng hiệu trưởng. Chả biết sao. Thằng Tín thì đứng ngoài sụt sịt, nó kể thằng Tủn thằng Tè gì đó, con bả chớ ai, lấy đá chọi, bị nó rượt, về làm báo cáo. Con nhà nòi có khác, mới nứt mắt đã độc địa. Mà đã ăn thua gì. Còn vụ thầy Ngãi nữa.

Phượng Hồng?

– -Nghe mấy bà chị lớp11B kể là thầy Ngãi công khai tuyên bố cô hiệu trưởng kém giáo dục, gọi giáo viên bằng mày. Chắc to chuyện à. Mà kìa, Huyền, mày sao vậy?

Có sao đâu. Huyền vẫn đứng giữa bọn ngũ long đấy chứ. Chắc mặt mũi Huyền làm sao đó làm Phượng Hồng phải la lên. Thuyền Nguyệt cũng ôm lấy vai Huyền, xoay lại?

– Sao mày bất thần vậy. Hồn vía lại theo bà Thúy rồi. Chưa có tin gì là bả thoát rồi. Thoát được là phải mừng cho bả.

Kim Trang cằn nhằn:

– Làm ơn lo cho thân mày ấy. Dục giùm cái mặt bị ma ám ấy đi. Ma đang ám cả trường đây này.

Kim Trang, không ngày nào không bị chú heo con ám ảnh. Học tận trên lầu cao, thiệt xa chuồng heo, mà thỉnh thoảng, nó cứ đưa mũi hỉnh hỉnh: rõ ràng tao vừa ngửi thoảng thấy mùi heo. Mũi hỉnh lên mãi, mùi heo chưa tới đâu mà con Trang, coi cái dáng đã muốn giống Trư Bát Giới.

Cô hiệu chăm lắm. Vẫn họp hành liên miên. Vẫn rình rập cả thầy lẫn trò. Có điều, tỉnh bơ trước chuyện gì thì được, chớ nghe heo kêu, cô chịu không thấu. Biết vậy, mỗi lần cô tập hội đồng hay ban giám hiệu, thế nào cũng có đứa tìm cách xuống chuồng heo, chọc phá cho heo kêu toáng lên. Buổi họp được kết thúc sớm. Cô hiệu bươn bả, lăng xăng tăm tắp, lo thức ăn cho heo. Riết rồi con Kim Trang kêu?

– Ma quỉ ám ai đâu. Chính bả mới đang bị ma ám đó.

Nghe vậy, bỗng nhiên Phượng Hồng rầu rĩ:

– Đâu phải chỉ có bả, tao nè. Ma đang ám quỉ đang đè đây.

Gì nữa? Coi mặt Phượng Hồng, chảy dài ra một đống. Than xong, nó còn cắn chặt môi. Nữa, thêm cái tật cắn móng tay, mất vệ sinh quá.

– Phượng Hồng. Chuyện gì nữa?

Sơn Trà:

– Lại chuyện ông bà xáp chiến chớ gì. Lãng xẹt mày ơi. Xưa như trái đất.

Thuyền Nguyệt:

– Coi, để tao bói quẻ. Nhìn cái mặt mày thì hơ, lòng mày vớ vẩn rồi. Phải lòng anh hàng xóm phải không?

Kim Trang:

– Đừng chọc nó nữa. Nói nghe coi, Phượng Hồng.

– Tụi bây nói vậy. Tao đang rầu thúi ruột đây.

– Rầu. Bộ đứa nào trong tụi mình không có chuyện thúi ruột. Để tao phân tích nhé. Con Thuyền Nguyệt nhớ mẹ. Con Sơn Trà nhớ cha. Con Huyền thôi miễn nhắc. Còn tao, mồ côi không ra mồ côi. Học sinh không ra học sinh. Đá cá lăn dưa bụi đời cũng không đến nơi đến chốn. Coi đi, có đứa nào vui không? Nhưng cũng phải vui mà sống chớ. Tụi mình còn nhỏ mà.

Huyền rùng mình. Ghê chưa. Cái mặt phẳng im lặng thế, mà khuấy lên một tí, lợn cợn đã nổi đầy. Huyền nắm tay bạn.

– Có chuyện gì tụi mình cũng nói hết cho nhau nghe mà. Phượng Hồng, bạn đang làm sao vậy?

Thuyền Nguyệt:

– Ờ. Giờ mới nhận ra sao. Sao mày héo quá vậy. Bộ mất ăn mất ngủ hay sao.

Kim Trang triết lý sự đời:

– Buồn làm quái gì cho mệt xác thêm. Chuyện gì nó đã xảy ra rồi, phải chào thua nó. Mà thôi, con Hồng không muốn nói, cũng đừng ép bạn chớ. Thôi thì cùng mặc niệm buồn chung với nó vậy.

Phượng Hồng ngẫm nghĩ một lát hỏi:

– Nếu mấy bạn ở vào hoàn cảnh mình thì làm thế nào?

– Hoàn cảnh. Nhưng hoàn cảnh ra làm sao đã chớ. Gia đình? Tình yêu?

– Bậy nữa. Chuyện ông bà già tao mà.

– Thì ở mới biết. Thử nghĩ coi.

– Nếu là tao, tao đứng trung lập ở giữa Nga Mỹ.

– Tao bỏ Nga ngay, theo Mỹ liền.

– Không phải. Chuyện của mình còn khác hơn.

– Nữa. Lại còn khác. Hết biết trời trăng với mày. Khác cái gì chớ? Chừng đó màn, diễn đi diễn lại. Bộ đã quyết liệt không còn thuyết minh mà rách màn ảnh vì những cú đấm đá rồi sao?

– Không.

– Còn không? Vậy chuyện ra sao chớ? Mệt với mày rồi, Hồng ơi.

Phượng Hồng bỗng nhỏ giọng:

– Tụi mày nghĩ không ra đâu, tao có một đứa em.

Kim Trang thở phào:

– Ối giời ơi. Mày làm tao gần đứng tim. Sắp có em. Vậy là bà già mang bầu. Tao hy vọng thằng Trung Lập này sẽ làm dịu tình hình hai phe.

– Thôi mày ơi, không phải như thế.

– Sao nữa. Không phải bà già mày có bầu, mày sắp có em? Phượng Hồng, sao hôm nay mày ăn nói lộn xộn. May mày chưa nói lầm là mày sắp có con.

– Kim Trang ơi, mày ác vừa nghe. Mày xem con Hồng nó sắp khóc rồi kìa.

– Tao ác gì đâu. Nó nói nó có em. Tao mừng. Nó lại nói không phải. Thôi tao xin lỗi mày Hồng. Mày giận tao thiệt sao?

– Không. Kim Trang là bạn tốt mà.

– Dĩ nhiên. Trong năm đứa mình, đứa nào cũng tốt hết. Có gì nói đại đi mà.

– Mình cũng không biết trời trăng gì. Tự nhiên có thằng em.

– Tự nhiên sao được. Thôi rồi. Bả có bầu phải không? Mẹ Hồng có bầu thì đẻ. Ê tụi mình có một búp bê cũng đỡ buồn lắm nghe. Tao tình nguyện bế mỗi ngày hai tiếng. Ôi, tao thèm em bé, thèm chơi búp bê.

– Ở đó mà búp bê. Mười tuổi chẵn rồi.

Cả bọn ngớ ra. Chưa đẻ mà đã mười tuổi chẵn. Mới khoe có em bé, thổi bằng ống gì mà lớn nhanh quá vậy. Thôi, Phượng Hồng lộn xộn quá.

– Tụi bây không hiểu được cũng phải. Ở nhà, hiện giờ, đang có thằng bé mười tuổi. Nói là em tao. Thằng bé gọi tao bằng chị.

– Ơ hơ. Bộ con riêng của má mày.

– Như vậy cũng còn đỡ. Bắc kỳ rặt.

– Bộ
– Thì con của ổng. Con bố tao.

– Con của bố mày. Ổng đẻ? Hứ, chuyện vô duyên.

Thuyền Nguyệt:

– Trời đất. Còn có chuyện vậy? Mà ở đâu ra thằng nhỏ đã chớ?

– Ở đâu ra, biết đâu. Biết là ổng nói con của ổng.

– Thiệt chuyện đâu trên trời rơi xuống.

Sơn Trà kêu lên. Kim Trang:

– Rồi má mày nói sao?

– Má tao à? Bả nói ổng có một đứa con hay chục đứa, đối với bả chả nhằm nhò gì. Nhưng con ai thì người đó nuôi. Bả không bằng lòng thấy nó ở trong nhà.

– Má mày xử đúng. Vậy là nhân nhượng quá rồi. Còn ổng?

– Ổng nói là con của ổng, ổng ở đâu nó ở đó. Con ở với cha có gì là lạ.

– Gay cấn chưa. Còn anh Tuấn?

– Lúc đầu anh im lặng. Nhưng mới đây thấy hai ông bà căng quá, rồi má tao khóc. Anh nổi hung. Anh với ông già đã nhiều lần quyết liệt. Ổng đi đâu về, cột vào cổ cho thằng nhóc cái khăn quàng đỏ, nghe đâu đã xin được cho nó vào trường. Ổng dặn dò nó ráng làm đoàn viên khăn quàng đỏ, làm cháu ngoan bác Hồ. Nói với con nít mà ổng làm như nó là thanh niên rồi, đem hết bọn thanh niên miền Nam ra tố khổ. Thằng bé gật gật: tống chúng nó cải tạo hết đi, bố. Vậy là anh điên tiết hét lên: “ranh con, cút đi.” Bố tao, trợn mắt sùi bọt mép, coi ghê quá. Ông hét tướng mày mới là đứa cút ra khỏi nhà này, vì mày đã lớn. Nó còn nhỏ. Tao là cha nó. Tao thấy nó cần tao hơn mày.

– Rồi anh Tuấn nói sao?

– Ảnh thở ra, nhếch môi nói: đúng vậy, ông là cha nó, không phải cha tôi. Có nó trong nhà này sẽ không có tôi nữa.

– Ui chao. Chuyện lớn quá.

– Ừ. Chuyện tao không ngờ. Anh Tuấn nói xong, tiếp liền câu nữa: tui lấy làm ngạc nhiên hết sức, ông mà lại là cha tui được.

– Còn ổng?

– Ổng nói: “tao cũng vậy, mày mà con tao thì trật hết. Tao cả đời hiến thân cho cách mạng, mà lại có đứa con như mày. Vô lẽ tao gửi mày vào trại cải tạo.”

– Rồi má mày. Bả xử sao?

– Xử gì nữa. Má tao khóc, nói, đáng lẽ ra, đừng có anh Tuấn ra đời lúc đó. Bà nói gì gì đâu. Bả khóc quá, than thở quá. Ai dè, còn thấy cảnh cha con ngậm máu phun nhau. Anh Tuấn tỉnh lại lẹ lắm. Ôm má tao, cười được: “bây giờ, lỡ là con đã sinh ra, giờ lại quá lớn, má. Thôi, má đừng khóc nữa. Con thương má lắm. Lỡ lớn rồi, cho lớn luôn, má.”

Mắt Huyền chớp chớp, để cố xóa hình ảnh anh chàng. Rồi Huyền nghe tiếng thút thít. Con Sơn Trà đa cảm, đang chùi lệ. Chao ôi, tội nghiệp cho Phượng Hồng quá. Còn cha mẹ đầy đủ mà thảm sầu vậy. Tan nát, xa cách như Huyền mà hơn chăng? Đúng rồi, cả gia đình Huyền, bao nhiêu thương nhớ, lo lắng dồn lên trại học tập cho ba. Bao nhiêu hy vọng, chờ đợi dồn ra biển khơi với chị Thúy. Anh Ngô dù hoàn cảnh này nọ, khi gia đình hoạn nạn, vẫn hết lòng với mẹ, với em. Phượng Hồng, cha mẹ gần gũi, có địa vị, uy thế, tiền bạc, mà không được một phút giây yên ổn. Phượng Hồng, tưởng khóc, cười cay đắng:

– Không biết gia đình mình rồi sẽ ra sao. Từ hôm đó, má mình ít có mặt ở nhà lắm, trừ buổi tối về nhà ngủ. Bà chúi vào công việc làm ăn. Anh Tuấn cũng bỏ nhà suốt ngày. Điệu này chắc ảnh bỏ học quá.

– Ủa còn ổng với thằng nhỏ?

– Ổng đi làm, về là xuống bếp, chưa có cơm ổng nấu cơm. Có cơm sẵn, ổng dọn ra, hai cha con ngồi ăn. Mấy hôm nay thằng bé đã đi học. Về nhà là ba hoa chuyện ở trường. Nó nói với bố nó: “ở trong Nam này mấy thằng láo lắm, con ghét chúng nó.”

– Sao mày không vả vào mồm nó một cái, đồ con nít quỉ.

– Thì tao cũng nực lắm. Mấy lần đã định đá cho nó một cái. Tụi mày biết không, thằng ranh con khôn lắm. Nó đeo riết bên lưng ổng. Thấy mặt tao hay anh Tuấn là né tránh tài tình, y như lối du kích ấy. Anh Tuấn bảo tao không thương thì thôi, đừng đánh nó. Nó nhỏ không biết gì.

(Trích Hoa Phượng Đừng Đỏ Nữa, Thương Yêu: 1989)

 

 

 

 

bài đã đăng của Nhã Ca


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)