- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

ngủ đường

 

(từ một biểu chương quảng cáo cho tuần lễ đặc biệt cho những kẻ không nhà)

 

giữa hai cột sắt đen cao
căng một biểu chương, vải in màu sơn gạch cua đỏ thẫm
hình một người trai trẻ
cuộn người co ro ngủ
trên bậc tam cấp, công viên
khuất bóng ánh đèn đêm sáng vàng chiếu rọi

một hàng chữ
hầu như mọi người … không thấy tôi

tôi có thấy anh
tại những bãi cắm dùi, ngoại ô Saigon, hơn ba mươi năm trước
trong căn lều tỵ nạn, những năm cuối bảy mươi
bên lề, bên góc những con đường, San Francisco
cạnh dòng sông, dọc phố Tokyo, vài ba năm cũ
lòng cầu thang, bãi đậu xe, Sydney chỉ mới cuối tuần qua
tôi có thấy anh
da nâu rám nắng, gầy gò
màn ảnh truyền hình, phơi thân co quắp
da vàng, mũi lõ, môi dầy, đủ loại màu da
trên các nẻo đường giàu nghèo thế giới
tôi có thấy anh
biến dạng
kiều nữ đứng đường
em bé còm cõi xin ăn
bà già thở dốc, đẩy chiếc xe lăn
thiếu phụ thanh xuân bồng đứa con thơ
ngơ ngác
tôi có thấy anh
miệt mài ngày suốt thâu đêm
gục đầu bàn viết, bên bàn máy trong xưởng sở
áo quần tề chỉnh lượt là
xe hơi láng coóng, ngồi góc phòng trà
không cười không nói, sau cơn nhậu nhẹt sưa say
dáng thiểu não
sau trận thư hùng quyết liệt phòng bài
nhìn món ăn ngon nguội lạnh
ba, bốn, năm sao, nhà hàng thịnh soạn
hàng chữ trên biểu chương giờ đã rõ
hầu như mọi người giả vờ không thấy tôi
một hôm nào
trên băng ghế công viên, cuối đường, góc phố
giữa quán ăn, phòng trà, hí viện, bên đường
nếu anh có thấy tôi
không đưa mắt nhận diện đón chào
hay cúi đầu, ngoảnh mặt
xin anh đừng trách
vì tôi không giả vờ
tôi, như anh, một kẻ không nhà
đang ngủ đường
ngay lúc đó

ndn
đầu tháng 6, 2007

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Đức Nguyên