Hôm ấy chúng mình đã giận nhau
Giận nhau không nhớ bởi vì đâu!
Em nằm day mặt vào trong vách,
Anh ngoảnh ra ngoài, lặng nhổ râu…
Lạnh lẽo ngoài hiên gió thở dài.
Thằn lằn tắc lưỡi nhớ thương ai…
Căn phòng vắng vẻ, nghe buồn quá
Tí tách đồng hồ đếm phút giây…
Nhắm mắt như là đã ngủ yên,
Lòng đầy ấm ức giận không quên.
Co ro nghe rét về trên gối
Lành lạnh nhưng không chịu đắp mền!
Giận quá như không muốn sống đời,
Giận tràn lên cổ giận đầy hơi!
Ghét cay, ghét đắng, hờn ra mặt,
Mà họ, dường như đã ngáy rồi!
Suy nghĩ miên man, bỗng ngủ quên,
Sáng ra hai đứa đắp chung mền.
Nghe hơi âm ấm, còn nheo mắt,
Có tiếng làm lành: Lạnh hở em?”
Em đẩy chàng đi, ngảnh mặt ra.
Mười phần cơn giận vợi đi ba!
Chàng nằm yên lặng thêm vài phút
Rồi bỗng ngồi lên, mở cửa ra.
Em dậy, thì chàng đã bỏ đi…
Cà phê không uống, sữa đầy ly!
Em nghe vừa tức, vừa như hối
Tiêng tiếc dường như mất vật gì!
Buồn quá, ra vào dạ ngẩn ngơ…
Chàng về, gương mặt vẫn thờ ơ.
Vào mâm cầm đũa, không ai nói,
Muốn nói, nhưng em vẫn cứ chờ…
Chẳng nhớ rồi sau ai hỏi ai?
Chiều về cơn giận đã nguôi nguôi…
Chàng nằm xem báo, em may vá
Tối lại chung mền đắp đủ đôi!
Không biết bao lần đã giận nhau.
Giận nhau vì những chuyện đâu đâu!
Làm lành khi đã tan cơn giận
Lại nguyện yêu nhau đến bạc đầu!
(Trích từ tuyển tập thơ Tổ Ấm (1960))