- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Bạt đô

 

Bất chợt, hắn không còn cảm thấy đầu nhức xoáy bưng nữa. Hắn thanh thản dễ chịu, và thân hắn vụt bay.

Hắn như, trong một khoảnh khắc, trùm phủ hết cả không gian, hết những cánh ruộng mới, những bãi biển mười/hai-mươi/ba-mươi năm trước, luôn những triền núi xanh, bao gương mặt cặp mắt cười đùa trách móc, hết những bài ca câu hò, dòng chữ, phương trình lũy số bầu dục. Thân hắn như vút băng qua những con đường buổi sáng, những ánh đèn chập tối, cái bàn nhỏ, khung cửa gỗ. Và những chén cơm, vị ngọt, cái hôn ôm ấp, những rớm mồ hôi. Hắn, trong một khoảnh khắc, thấy lại nghe lại cảm lại tất cả.

Tất cả chợt tối đen, và im ắng như rừng núi buổi chiều. Trừ một điểm trắng, sáng, nhỏ. Và từ giữa màu đen, hắn bay theo vùng trắng, lớn dần, không còn cào cấu trở vào tấm thân bỏ lại. Hắn bay qua, bên kia màu trắng, sáng hơn tất cả những mặt trời.

bài đã đăng của vi lãng