- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Những gã đàn ông / Men

 

Những gã đàn ông

 

khi còn trẻ, tôi đã từng
chờ thấp thỏm phía sau màn cửa
trong lúc những gã đàn ông lòng vòng quanh phố
những gã say rượu rẻ tiền, những gã già
những gã trẻ thì hăng như mù tạt
tôi nhìn họ. Những gã đàn ông luôn
sẽ đến một nơi
họ biết tôi ở đó. Mười lăm
tuổi đói và thèm khát họ
đến dưới cửa sổ của tôi, họ ngừng lại 
vai nhô cao như
vú của cô gái trẻ
đuôi áo khoác phủ qua mông đít
của họ
ôi những gã đàn ông

một ngày
họ tóm giữ bạn trong
lòng bàn tay, dịu dàng, như thể bạn
là một quả trứng non mềm cuối cùng trên thế giới. Sau đó
họ thít chặt lại. Chỉ một chút. Lần
thít chặt đầu tiên thật dễ chịu. Một lần ôm nhau nhanh chóng
thật mềm vào trong sự không thể chống đỡ của bạn. Một chút
rồi sâu hơn. Nỗi đau bắt đầu. Vặn xoắn
một nụ cười trượt chung quanh nỗi sợ. Lúc đó
không khí cũng biến mất, ngộp thở
tâm trí bạn bùng nổ, vụ nổ thật mãnh liệt. Mau tàn
như que diêm cháy xòe trong nhà bếp. Vỡ tan
đó chính là nước ép xác thân của bạn
chảy xuống chân của họ. Ướt đôi giày của họ đang mang
khi trái đất có thể tự điều chỉnh mình một lần nữa
để mùi vị ngọt ngào trên đầu lưỡi
thân thể của bạn đã đóng cửa, đánh sầm một cái
không có chiếc chìa khóa nào để mở ra. Mãi mãi

khi chiếc cửa sổ phủ đầy lên
tâm trí của bạn. Ở đó, phía bên kia
sự lung lay của bức màn cửa, là những gã đàn ông đi bộ
biết mọi thứ
đến mọi nơi
nhưng lúc này, tôi chỉ đơn giản
đứng và xem

Có lẽ

Maya Angelou

Men

 

When I was young, I used to
Watch behind the curtains
As men walked up and down the street. Wino men, old men.
Young men sharp as mustard.
See them. Men are always
Going somewhere.
They knew I was there. Fifteen
Years old and starving for them.
Under my window, they would pause,
Their shoulders high like the
Breasts of a young girl,
Jacket tails slapping over
Those behinds,
Men.

One day they hold you in the
Palms of their hands, gentle, as if you
Were the last raw egg in the world. Then
They tighten up. Just a little. The
First squeeze is nice. A quick hug.
Soft into your defenselessness. A little
More. The hurt begins. Wrench out a
Smile that slides around the fear. When the
Air disappears,
Your mind pops, exploding fiercely, briefly,
Like the head of a kitchen match. Shattered.
It is your juice
That runs down their legs. Staining their shoes.
When the earth rights itself again,
And taste tries to return to the tongue,
Your body has slammed shut. Forever.
No keys exist.

Then the window draws full upon
Your mind. There, just beyond
The sway of curtains, men walk.
Knowing something.
Going someplace.
But this time, I will simply
Stand and watch.

Maybe.

.

bài đã đăng của Maya Angelou