- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Song Long còn đó, trời ơi!

 

gửi khánh trường

ai dám chắc rằng ai cảm được
đời sống này đổi thay từng giây,
phút một; riêng chàng phải nói, nội
việc, đánh vật giữa thiên đàng và

địa ngục, giữa sống dở/ chết dở
luôn khiến hai mắt chàng bao giờ
cũng đậm đặc biển, trời, ừ! cứ
nghĩ là, ai cũng khất được đôi,

ba chuyến tàu suốt với độc tình
huống gay cấn, với tuyền những lý
cớ mang tính mỹ học cao đi,
có thể mỗi người biết cách định

phận (!)ok! trở lại việc, đánh
vật giữa ánh sáng/ bóng tối giữa
sinh và tử, phải nói, rất nhiều
chuyến, chàng phải định phận cho nhiều

sự cố khác nhau tỷ như, rủi
trợt lỡ, chuyến xe sẽ vào miên
viễn, vào hư vô; thường thường, ý
tưởng trong chàng khi ấy hết sức

xốc nổi, lòng chàng tợ cơn lốc
và mỗi bận như thế, chàng không
bao giờ để trợt lỡ, dẫu chỉ
một giây, khắc tơ tưởng, máu; chàng

biết tỏng những tay chàng từng đụng
đầu trên đời phần lớn, họ, chả
bao giờ lo đánh vật giữa thật
sống và chết thật, giữa thanh thiên

bạch nhật& giữa chốn quạnh hiu; thật
vậy, bọn họ luôn khiến chàng khá
bối rối, trong khi chàng phải cố
làm sao khất cho được chuyến đi,

về, cố làm sao định phận cho
được đâu là thiên đàng, đâu là
địa ngục thì, bọn họ khăng khăng
cho rằng, ta đây đương giả sống,

phần chàng thì chết thật, có chết
không; rồi với tuyền chuyện chả ăn
nhập chi đến chuyến đi, về (bởi,
mỗi người đã biết cách định phận

chăng!) đến thiên đàng/ địa ngục, đến
sống thật, giả sống bọn họ tưng
tửng cho rằng vụ, việc ở đời
phải thế mới có tính mỹ học

cao, mới tạo ra tình huống gay
cấn, ôi! thực tại, ai dám chắc
rằng ai cảm được dòng đời này
đổi thay từng giây, phút một; riêng

chàng, tất nhiên, chàng hiểu bởi đã
từng đánh vật giữa sinh và tử,
giữa ánh sáng và bóng tối, cũng
chỉ để khất lại cho được chuyến

đi, về mà nếu nghe kể nữa,
mặc dù hụt hơi, chàng cũng cố
chửi- đụ mẹ, chỉ dở hơi; thế
đấy.

lưu hy lạc.

bài đã đăng của Lưu Hy Lạc