Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 25, Dịch Thuật, Sáng Tác, Sang Việt ngữ, Thơ Email bài này

Lý do tôi không phải là họa sĩ

0 bình luận ♦ 30.04.2007

 sardines

Sardines – Mike Goldberg

Tôi không phải là họa sĩ, tôi là thi sĩ.

Tại sao ư? Tôi nghĩ tôi thích được làm

họa sĩ hơn, nhưng tiếc thay. Như thế này nhé,

số là, Mike Goldberg

đang bắt đầu phác họa một bức tranh. Tôi ghé thăm.

“Ngồi xuống uống giải lao đi.” anh ấy

rủ. Tôi uống; chúng tôi cùng uống. Tôi ngước

lên. “Trong tranh có dòng chữ CÁ MÒI.”

“Phải, góc độ ấy cần chút gì đó.”

“Ồ.” Tôi bỏ đi và ngày ngày trôi qua

và tôi ghé sang lần nữa. Bức tranh

đang tiến triển, và tôi bỏ đi, và ngày ngày

trôi qua. Tôi trở lại. Bức tranh đã

hoàn tất. “CÁ MÒI đâu rồi?”

Còn lại chỉ toàn

những mẫu tự, “Có hơi cường điệu,” Mike nói.

Rồi còn tôi? Ngày nọ tôi nghĩ đến một

sắc tố: màu cam. Tôi viết một dòng

về màu cam. Phút chốc trở thành nguyên

trang đầy chật chữ, không chỉ là dòng.

Rồi thêm một trang nữa. Rồi còn nhiều

nhiều nữa, không phải về màu cam, mà

về chữ nghĩa, về nỗi khủng khiếp của màu cam và

cuộc sống. Ngày qua ngày. Chúng chuyển sang

văn xuôi, tôi là một thi sĩ thực thụ. Bài thơ

đã hoàn tất và tôi chưa đề cập gì đến

màu cam cả. Mười hai bài thơ, tôi đặt tên

chúng là SẮC CAM. Và một ngày kia trong phòng trưng bày

tôi nhìn thấy bức họa của Mike, tên là CÁ MÒI.

Why I Am Not a Painter

I am not a painter, I am a poet.
Why? I think I would rather be
a painter, but I am not. Well,

for instance, Mike Goldberg
is starting a painting. I drop in.
“Sit down and have a drink” he
says. I drink; we drink. I look
up. “You have SARDINES in it.”
“Yes, it needed something there.”
“Oh.” I go and the days go by
and I drop in again. The painting
is going on, and I go, and the days
go by. I drop in. The painting is
finished. “Where’s SARDINES?”
All that’s left is just
letters, “It was too much,” Mike says.

But me? One day I am thinking of
a color: orange. I write a line
about orange. Pretty soon it is a
whole page of words, not lines.
Then another page. There should be
so much more, not of orange, of
words, of how terrible orange is
and life. Days go by. It is even in
prose, I am a real poet. My poem
is finished and I haven’t mentioned
orange yet. It’s twelve poems, I call
it ORANGES. And one day in a gallery
I see Mike’s painting, called SARDINES.

1971

 

Nguồn: Tuyển tập The Great Modern Poets, nxb Quercus.

bài đã đăng của Frank O'Hara


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)