- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Trò đùa

 
Sợi khói buổi trưa lắng lại giữa mùa địa ngục
Thứ màu sắc nguy hiểm của trò chơi vận mệnh
bắt đầu cơn đùa dai truyền nhiễm

Không còn một cánh cửa nào khác
Sấp ngửa bàn tay đánh cuộc với biểu hiện
Ở đâu đó thứ ngôn ngữ bị lãng quên
đang trỗi dậy từ nấm mồ kiếp kiếp

Bỏ lại sau lưng nỗi sợ hãi và khước từ thỏa hiệp
Trong bóng đêm hạt bụi nảy mầm
nuôi dưỡng bào thai phá hoại

Một vòng tròn ma quái trêu ngươi
Xô đẩy nhau trong dục vọng đời đời
Những con rối không biết bị giật dây
Di động trên đường ray huyễn hoặc
Ngộ nhận và hoang tưởng thơ ngây

Tự sa chước cám dỗ của chính mình
Gian lận nhau bằng hình nhân thế mạng
Cố ngụy biện cho mỗi một ý niệm khởi sinh
Đòi hỏi quyền ưu tiên phán xét

Cho đến ngày tử diệt
Sẽ chẳng có thứ vaccine nào
chủng ngừa cơn đùa dai truyền nhiễm của vận mệnh
Cánh cửa cũng sẽ không bao giờ mở ra
Sau này và mãi mãi…

30.11.06

bài đã đăng của Khương Hà