- Tạp Chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

SÓNG CHAO

 

Vẫn ngỡ rằng
không cách chi gặp lại tụi bây
những thằng trai xưa mặt mày non choẹt
vai quai chảo đong nay tình non nước
nay sóng xô bèo dạt tấp phương này.
Vẫn ngỡ rằng
khó gặp lại tụi bây
khi đứa lầu cao xe đẹp vợ hiền
đứa ngất ngưởng giữa thềm danh vọng
đứa trăn trở một đời, chưa yên!
Vẫn ngỡ rằng
không còn dịp gặp tụi bây
khi giữa bốn phương
chẳng tìm ra phương trời quê cũ
xứ sở người dưng làm lạ mình từng bữa
huống chi tụi mình xa cách quá lâu!
Tau lớn khôn ra từ giang đoàn ngăn chận
tụi bây có thằng tuần thám
thủy bộ trục lôi……
thằng người nhái ôm bình hơi
lặn đầu sông cuối biển.
Đã từng nhìn nhau ha hả cười vang
vì long đứa nào cũng muốn
gom trăm sông xuôi về biển mẹ.
Từng hào sảng coi thường đời sang cả
khuấy nỗi niềm riêng trong từng xị-ngọt-xị-cay.
Từng say khướt và từng quên đời tan tác
(bom đạn chẳng biết buồn
khi đồng đội ta hy sinh!)
Đâu ngờ có ngày tan hàng
không hô cố gắng.
Cuộc phân ly như một định mệnh
dửng dưng
quăng những thằng trai xưa vào đường xiêu tán
(thằng di tản đứa vượt biên
kẻ chui vô rừng gỡ loch)
đâu có hẹn ngày đất Mỹ gặp nhau!
Thế mà tau còn dịp gặp tụi bây
(những hạt gạo trên sàng)
nhìn nhau bở ngỡ.
Thằng bạc tóc ôm thằng trơ nếu
xưng tau gọi mày: vớt vát trẻ trung!
Chốn nơi này tau gặp lại tụi bây
sông chưa về với biển
gió tạt qua hồn
những đọt sóng chao nghiêng!

Cũng có vầng trăng sao long chẳng tỏ
bởi nỗi riêng tây trót gởi ở quê nhà!

ĐỨC PHỔ
Với các SQHQ khóa 21 và các khóa SQHQ/LD
Savannah, 22-05-2002.

bài đã đăng của Đức Phổ