- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Anh Thõi

 

Năm nào anh Thõi cũng chỉ gọi điện thoại về nhà một lần vào đúng đêm giao thừa để hỏi mẹ anh đúng một câu rằng: “Nhà mình còn giầu nhất làng không?” Để rồi tùy câu trả lời của bà mà anh quyết định sẽ gửi tiền về nhiều hay ít, với chỉ một mục đích là duy trì cái “nhất” ấy.

Mẹ đã mất, người trả lời điện thoại anh Thõi đêm giao thừa năm nay là vợ anh. Nhấp nhổm trên bụng người bạn trai mới, chị Thõi vừa thở hổn hển vừa nói:

– Vẫn nhất anh ạ… Vẫn dài nhất… Dai nhất… To nhất… Anh yên tâm…

Lý do mà anh Thõi xa gia đình đi lao động hàng chục năm nay ở nước ngoài là nhà thằng hàng xóm dám ngạo ngược toan tính xây cao hơn căn nhà vốn đã rất cao, rất to của anh đúng một hàng gạch, hay tính chính xác hơn là đúng bảy centimet: Và mặc dù tình trạng sức khỏe của anh hiện nay là đang lao phổi giai đoạn hai, nhưng anh vẫn chẳng lấy đấy làm điều.

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương