Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 22, Dịch Thuật, Sáng Tác, Song ngữ, Trích đoạn tiểu thuyết Email bài này

Tình Yêu Ban Đầu

0 bình luận ♦ 20.01.2007

 

Lưu Diệu Vân chuyển ngữ

 

 Trích đoạn tiểu thuyết First Love

Nếu bạn yêu một người, sao lại bỏ rơi anh ấy? Các bạn tôi thường thắc mắc điều đó. Họ cảm thấy việc tôi bỏ đi hơi kỳ quặc, sao một người đàn bà có thể bỏ một người cô ta hết lòng yêu dấu như tôi đã từng yêu anh. Tôi trả lời bằng nhiều lý giải khác nhau. Đôi khi tôi nói tôi mang bệnh nặng. Chuyện đó hoàn toàn đúng. Tôi mắc bệnh lậu và hậu môn tôi từng bị xé nát tan tành. Tôi đã trải qua ca giải phẫu khúc ruột dưới và trong lúc khi tôi nằm nhà thương tan nát bởi đớn đau, tôi nhận được những lá thư anh gởi. Anh dửng dưng với tình trạng sức khỏe của tôi. Anh không muốn biết bất cứ điều gì. Một người đàn bà đang yêu sẽ chấp nhận được thương đau. Tôi cũng chấp nhận, nhưng không thể chấp nhận một cách nhã nhặn duyên dáng. Cũng có đôi lần tôi bảo với mọi người là tôi bỏ ra đi vì chúng tôi cứ luôn cãi vã. Điều đó cũng là sự thật, mặc dầu khi quyết định đi, tôi biết tôi có thể ở lại, và anh sẽ không bỏ rơi tôi, và chúng ta chắc sẽ làm đám cưới, nếu tôi muốn.

Sự quyết định ra đi không dựa trên lý trí. Thật ra, tôi đã quyết ý rất lâu trước khi mọi việc trở xấu. Một cảm giác, một sự thôi thúc, ngự trị trong thân xác tôi như cơn nóng sốt. Và từ khi tôi cảm nhận được điều đó, tôi biết rằng tôi cũng sẽ ra đi thôi. Tôi muốn miêu tả cảm giác đó cho anh rõ như thế này, nó là một động lực để trở thành một người viết đang tồn tại như một phần đời sống thuộc về tôi mà anh không tài nào có thể hiểu nổi, và ngay cả đặc tính riêng biệt của một người phụ nữ cũng không thể nào hoàn toàn dập tắt nó. Phần đời đó của tôi vừa làm anh điên tiết vừa khiến anh mê mệt, phần đời không thể bị điều khiển bởi sự quyến dụ hoặc cuộc hành hung hậu môn hoặc bởi bất kỳ một sự thống trị nào cả. Đó là phần đời không thể bị chinh phục hoặc xoa dịu bằng sự vuốt ve trìu mến. Đó là phần đời của tôi mà mặc dù ngay vào thời khắc đó cũng căng tràn sức sống, và không một người đàn ông nào, kể cả anh, người tôi xem là dưỡng khí của chính mình, có thể tước đoạt đi.

Nếu bạn thật lòng yêu anh ấy, bạn sẽ không bao giờ bỏ đi. Vài người nói với tôi như vậy, nhưng tôi trả lời, không đâu, tôi yêu anh chứ nhưng tôi đã bỏ ra đi. Tôi có một động lực thúc đẩy để đạt tới, để sống, để mường tượng, để sáng tạo, và cảm giác đó không thể bị ràng buộc bởi chuyện của hai ta.

Tôi mong muốn trở về. Tôi chắc rằng mình sẽ trở lại. Tôi dự tính là sẽ về. Tôi bắt đầu trở về. Nhưng tôi đã không bao giờ quay trở lại với anh.

Hai năm sau khi bỏ đi, tôi giữ nguyên lời hứa, và tôi bắt đầu muốn trở về bên cạnh anh. Tôi đi Amsterdam. Tôi viết thư cho anh rằng em sắp về. Tôi nhận một lá thư anh gởi. Trong thư viết, đời sống của anh thật thê thảm, em không biết chuyện gì đang xảy ra đâu, người Mỹ là những kẻ ngu xuẩn và em cũng là người Mỹ, xe tăng và xác chết bao trùm khắp nơi, bạn anh đang bị giam cầm, tra tấn, giết hại, em hãy về nếu em có thể chịu đựng được cảnh tượng tương tự, anh không thể hứa hẹn với em điều gì. Anh nói rằng anh chỉ còn biết đến cay đắng, và quả thực vậy, lá thư của anh mang toàn giọng điệu chua xót.

Tôi chỉ còn đủ tiền cho cái vé một chiều, không hơn không kém. Tôi thật sự muốn anh nói, hãy về, hãy về ngay bây giờ, anh đang cần em, trong thời khắc tuyệt vọng bất an này, anh cần em.

Tôi đã không trở về. Vài tháng sau tôi kết hôn.

Tôi kết hôn được ba năm. Suốt khoảng thời gian đó, tôi vẫn mơ về anh. Tôi hay thức đêm giữa trận mồ hôi đẫm ướt, thèm khát được nghe giọng nói anh. Tôi vẫn không hiểu vì sao mình đã không về với anh.

Một năm sau khi cuộc hôn nhân đổ vỡ, trong lúc trò chuyện với một người bạn, tôi đã hiểu vì sao mình không về bên anh. Bất cứ mọi tiêu chuẩn đạo đức sai lệch [được định đoạt bởi bọn đàn ông] nào đã ăn sâu ảnh hưởng sức phán đoán của tôi về tôi – ví dụ như, tôi đã phản bội anh, ruồng bỏ anh, bỏ rơi anh, tâm trạng thôi thúc phải trở về khi anh đang gặp khó khăn – tôi khám phá ra, cùng với sự chọn lựa không trở về, phạm trù hèn nhát của mình. Tôi quá sợ hãi, E. à, sợ đối diện với sự thật đã và đang xảy ra cho anh. Những cây súng có thật. Và những người cảnh sát có thật. Những trận tra tấn dã man cũng là thật. Và những cái chết rõ rệt. Tôi đã ở lại Amsterdam để truy tìm một cuộc sống hoan lạc “căn bản” – hút cần sa, làm tình, sự kết hợp của những ý tưởng quá khích vắng hẳn sự đối lập nguy hiểm đang tồn tại. Và tôi cũng nhận ra rằng tôi đã không thể nào chấp nhận lá thư anh viết cho tôi –“Anh thật đã trở thành quá cay đắng” – không còn chút hình ảnh tình yêu lãng mạn để đẩy tôi đến nơi anh, đến với sự hy sinh bản thân, đến với lòng dũng cảm.

Tôi đã viết cho anh, sau khi cuộc hôn nhân kết thúc, bảo rằng, tôi đang sống một mình, đang viết một cuốn sách, và nói rằng tôi sẽ thăm anh vào tháng mười một nếu anh vẫn còn muốn gặp tôi. Kỳ diệu thay anh đã trả lời thư, nói rằng nơi anh ở rất ấm áp, và nói rằng tôi hãy đến.

Nhưng khi tôi bắt đầu khai triển cuốn sách và vật lộn với nhận thức mới mẻ này, tôi chợt nhận ra mình sẽ không làm được gì hay ho ở Hy Lạp, sự tranh đấu của tôi nằm ở Hoa Kỳ. Tôi thấy rằng mình phải trở về nơi đây, Hoa Kỳ, để mài dũa tác phẩm của mình thành một công cụ cách mạng. Tôi phải đối diện với sự de dọa có thật ở nơi đây – và không bán rẻ mình để phục vụ sự lãng mạn hóa của bọn đàn ông Mỹ “cấp tiến,” thay vào đó tôi sẽ đương đầu với lòng phẫn nộ căm ghét của phụ nữ và uy quyền đàn ông dùng để đàn áp họ, mà tôi tin rằng tất cả những quyền thế không chính đáng cũng bắt nguồn từ đó. Ở nơi đây, và vì thông thạo ngôn ngữ, tôi có thể gánh vác trách nhiệm. Ở một nơi khác, chắc tôi còn đang chốn trạy. Tôi nhận thấy sự đảm đương trách nhiệm này là trung tâm vũ trụ đời sống mình. Tôi nhận ra mình không thể trở thành đàn bà của bất cứ người đàn ông nào, kể cả anh; tôi phải sống liên thông với thế giới, khai thác và tận dụng sức mạnh của mình để theo đuổi ý tưởng, ý tưởng là không một người đàn ông nào biết sanh sản. Tôi biết là mình đã tìm được đức tin chân chính.

Tôi viết cho anh lần nữa, bảo rằng E. à, tôi sẽ trở về Hoa Kỳ, và nếu tôi đến Hy Lạp, anh sẽ vẫn đón mừng tôi chứ? Không một lá thư trả lời từ phía anh. Tôi có hỏi thăm một vài người bạn ở Paris về tin tức của anh, nhưng không ai biết.

Giờ đây, nhiều năm tháng đã trôi qua. Tôi nghĩ là mình sẽ không trở về bên cạnh anh nữa và chắc là sẽ không bao giờ gặp lại anh. Đôi khi tôi ước sự việc không phải vậy. Nhưng trong cuộc sống tôi đang đối diện với những lựa chọn, để lựa chọn và sẽ tiếp tục lựa chọn, là tôi sẽ mưu cầu tự do không, hay tôi sẽ khoác những gông xiềng lên người mình? Tôi đang đi trên con đường ngăn cấm dấu chân phụ nữ. Tôi muốn tự do để được trở thành. Tôi ao ước tự do hơn hẳn những gì cuộc sống có thể ban tặng. Tôi không còn tin sự tự do của anh quan trọng hơn của riêng tôi, hay nỗi đau khổ hoặc khoái lạc của anh quan trọng hơn của tôi. Tôi không còn tin cuộc tra tấn một người đàn ông trong lao tù ghê gớm hơn trận tra tấn một người phụ nữ trên giường.

Tôi bắt đầu lá thư này trong khao khát; tôi kết bút trong giận dữ. Tôi mơ rằng một tình yêu không chuyên chế là điều khả thi.

from FIRST LOVE

If you loved him, why did you leave him? My friends asked me that often, and it was strange that I had left, that any woman would leave a man she loved the way I loved you. I answered in many ways. Sometimes I said that I had become sick. It was true. I had gonorrhea, and my ass had been torn apart. I had an operation on my rectum and as I lay in the hospital wracked with pain, I received letters from you which were completely indifferent to my physical condition. You did not want to know. A woman who loves a man accepts the pain. I did accept it, but not gracefully. Sometimes I told people that I had left because we had begun to fight. That too was true, though when I left I knew that I could stay, that you would not leave me, that we could even marry, if I wanted.

The decision to leave was not rational. It was made, in fact, long before the worstì happened. It was a feeling, an impulse, that inhabitated my body like a fever. Once I felt it I knew that I would leave no matter what. I describe it to you now as the drive to become that lives in the part of me that did not breathe in you, that is a writer, and that even my identity as a woman could not entirely silence. It is that part of me that enraged you even as it enthralled you, the part that could not be subsumed by seduction or anal assault or any sort of domination. It is that part that could not even be conquered, or quieted, by tenderness. It is the part of me that was, even then, most alive, and that no man, not even you who were for me the air I breathed, could ever take from me.

If you had truly loved him, you never would have left him. Some have said that to me, but I say no, I loved you, and I left you. I had a drive to become, to live, to imagine, to create, and it could not be contained in what took place between us.

I wanted to come back. I expected to come back. I planned to come back. I started to come back. But I never did return to you.

Two years after I had left, as I had promised, I started on my way back to you. I went to Amsterdam. I wrote you, I’m coming back. I received a letter from you that said, my life is bitter, you dont know whats happening here, Amerikans are stupid and you are an Amerikan, tanks and death are everywhere, my friends are being imprisoned and tortured and killed, come if you can bear it, I cant promise you anything. You said that you yourself knew only bitterness, and, indeed, your letter was bitterness.

I had exactly enough money for fare one way, nothing more. I had wanted you to say, come, come now, I need you now, now in this time of desperate trouble I need you.

I did not return. A few months later I married.

I was married for three years. During those years, I dreamed of you. I would wake up in a cold sweat, desperate just to hear the sound of your voice. I never understood why I had not gone to you.

A year after my marriage ended, talking with a friend, I understood why I had not gone to you. Whatever the false (male-determined) values that still infuse my judgment of myself–e.g. I betrayed you, abandoned you, deserted you, had no right not to return to you given yr desperate situation–I discovered, in my failure to return, the dimensions of my own cowardice. I had been so afraid, E, so afraid of the reality of what had happened/was happening to you. The real guns. The real police. The real torture. The real dying. I had stayed in Amsterdam to pursue a life of “radical” pleasure–smoking dope, fucking, the romance of radical ideas without the reality of dangerous opposition. And I realized too that I had not been able to accept the letter you had written me–“I am only bitter”–no image of romantic love was there to propel me toward you, toward self-sacrifice, toward bravery.

I wrote to you then, after my marriage ended, saying, I am living alone, writing a book, and in November I would like to come see you if you are still willing to see me. Miraculously, you wrote back, saying where you would be, warm, saying to come.

But as I worked on my book and struggled with this new clarity, I saw that in Greece I could do nothing, and that my struggle was in Amerika. I saw that I had to come back here, to Amerika, to hone my book into an instrument of revolution. I had to confront the real danger here–not give myself in service to the romance of Amerikas male “radicals,” but instead to confront the hatred of women, male power over women, from which, I believe, all other illegitimate power is derived. Here, knowing the language, I could take responsibility. Elsewhere, I would be still running, still hiding. I saw that this assumption of responsibility must be at the center of my life. I saw that I could not be any mans woman, not even yours; that I myself must act in the world directly, develop and use all my strength in the pursuit of my vision, a vision no male could have birthed. I knew that I had discovered my true faith.

I wrote you again, saying, E, I am returning to Amerika, when I finally do come to Crete will you see me? No answer from you. I ask our Greek friends in Paris for news of you, but there is none.

Now, more time has passed. I don’t think that I will ever come back to you or see you again. Sometimes I wish that were not so. But I have one choice to make in life, to make and to keep making–will I seek freedom, or will I dress myself in chains? I am on a journey long forbidden to women. I want the freedom to become. I want that freedom more than I want any other thing life has to offer. I no longer believe that your freedom is more important than mine, that your pleasure or pain is more important than mine. I no longer believe that the torture of a man in prison is worse than the torture of a woman in bed.

I began this letter in desire; I end in anger. I dream that love without tyranny is possible.

bài đã đăng của Andrea Dworkin


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)