- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

quên

 
Đứa con gái của tôi tuy mới lên 3 đã nói rành tiếng Việt, nó cứ gọi tôi là Bố Bố. Tôi quen hẳn và coi như mình tên là Bố Bố. Hôm nọ có tiếng chuông điện thoại, con bé nhấc phone nói bi bô gì đó rồi gọi tôi:
 “Bố Bố có ai hỏi ông Phong nè Bố Bố.”
“Con bảo với họ là wrong number rồi, nhà mình đâu có ai tên Phong đâu.”
Vợ tôi đang nấu ăn, la lớn lên:
“Trời đất ơi, anh có điên không? Phong là tên anh cơ mà.
Tôi bỗng nhớ ra, mắc cỡ, nhưng cũng cố chữa:
“Ơ, biết đâu Phong nào đó chứ đâu phải anh.”

bài đã đăng của Đặng Phú Phong