Trang chính » Biên Khảo, Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 21, Dịch Thuật, Nhận Định, Sang Việt ngữ Email bài này

Lời mở – Một Mô Thức Người (A Human Pattern)

0 bình luận ♦ 13.01.2007

 
Trong nhiều năm qua có một nhận định cho rằng thơ đang chết, nếu không chết thì cũng đang thoi thóp, đang hấp hối. Từ đó tới nay thơ vẫn sống; và ta có thể nói thơ sẽ vẫn tiếp tục sống, trừ khi có một sự ghét bỏ dấy phát ở trường lớp trung học, đại học, mà sự ấy trở thành một lực lấn lướt.
Nhưng quả nhiên là thơ đang bị đe dọa, giống như trái đất này đang bị đe dọa. Nó bị đe dọa vì những triết thuyết dấy sinh từ lòng tham. Chủ nghĩa duy vật, thuyết thuần lý, chủ nghĩa duy hành vi là đối nghịch của cả thơ ca lẫn sự tồn tại của địa cầu. Những chủ thuyết này chế ngự trong thời đại của tôi nhưng tôi nghĩ chúng đang thoái trào, biến mất.

Những bài thơ, như toàn bộ những tác phẩm văn chương, được viết nên từ bên trong một ý nghĩa, một văn cảnh xã hội, lịch sử và cá thể. Những bài thơ trong tuyển tập này bước ra từ chính đời sống của tôi, khởi đi từ những ngày đầu của cuộc Thế Chiến Thứ Hai khi mà sự sợ hãi, mất mát, sự thất lạc và tàn phá đầy ngập trong đời sống người dân Úc như bất cứ những quốc gia nào khác trên thế giới, cho đến hôm nay, khi chúng ta đang đứng trước thảm hoạ lớn hơn về sự đánh mất thế giới mà chúng ta đang sống, vì sự mê muội, lòng tham lam và vì những quyền lực ngày một quá lớn, tiếp tục gia tăng thế thống trị. Những bài thơ này được viết trong những thời đại như vậy, chúng đi song song cùng cuộc kiếm tìm của riêng tôi cho cái toàn thể, không phân chia (wholeness); những chủ đề của thơ tôi chịu điều động bởi cách tôi từng đã quán sát, quán niệm, về những tác động cúa thời đại lên tôi.

Chạy ngầm bên dưới và xuyên suốt tuyển tập thơ này còn là cảnh ngộ của những con người đã có mặt trên đại lục này trước chúng ta rất nhiều nghìn năm; sự chăm sóc của họ cho đại lục này đã để lại cho chúng ta sự phong nhiêu, vẻ đẹp, một sự phong nhiêu thiên nhiên đẹp đẽ mà thời đại chúng ta hôm nay giờ đây đang tàn phá, đang để phó mặc cho hoang phế, tiêu vong.
Tôi nghĩ thơ ca phải được đối xử không phải như một nghệ thuật điệu đàng trên bục cao tách rời khỏi cuộc sống, mà là một cách nhìn, cách diễn bày, biểu tỏ, không phải chỉ một quan điểm riêng, mà là toàn bộ bối cảnh thời đại của người cầm bút. Đối với tôi, nó là một cách truy lùng cho sự thông hiểu chính đời sống bản thân tôi, những gì đang xảy ra cho tôi và cho thế giới chung quanh tôi.
Judith Wright
1989
(Lời mở, A Human Pattern, tuyển tập thơ Judith Wright, NXB Angus & Robertson, 1990)

bài đã đăng của Judith Wright


Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.


*

@2006*2018 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)