- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

viết thay

 

Khi tôi tới, chị nói: “Em phải uống với anh chén rượu.” Vừa nói vừa rót rượu lấy xuống từ bàn thờ.

Hai năm sau, khi tôi tới chị gọi taxi: “Em phải ra chơi với anh. Cho chị đi cùng với.” Vừa nói chị vừa cho vào túi vải cút rượu, tép hoa cúc trắng, thẻ nhang, chiếc dao cau. “Cỏ hồi này mưa úng thủy cũng ngút ngàn em ạ,” chị giải thích.

Năm rồi chị đã mua được căn hộ, tôi tới chị khoe: “Em xem, người ta cho bốc thăm, căn này gần sát mặt đất lại khang trang nhất, anh chọn phòng đấy, chứ chị cũng chẳng biết làm sao, chân tay giờ là người có tuổi…”

Rồi chị lấy ra cuốn sách. “Đây. Đúng là anh gọi em về để tặng sách, chứ có sách mà chị cũng không biết em ở đâu để gởi,” vừa nói chị vừa viết vào trang giấy sau bìa. Một kiểu chữ cô giáo dạy Văn, thẳng thớm, chân phương, ngay ngắn, gần nửa trang, kết thúc với ba chữ “viết thay anh.”

TQ

bài đã đăng của Thường Quán