- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Bạn bè

 

Trước tết, trước ngày về Việt Nam mấy hôm, Dũng đến thăm Hùng, gọi là chào tạm biệt ông anh lớn tuổi nhất trong số mấy gia đình. Quanh đi quẩn lại mãi rồi câu chuyện cũng hướng về chủ đề chuyến đi. Khi nghe Dũng nói, ngoài chuyện hải quan Việt Nam hay gây khó dễ ở cửa khẩu, không có mấy chục đô kẹp trong hộ chiếu là không xong với các anh các chị ấy, cậu chẳng còn ngại gì cả, Hùng cười hề hề:

– Tưởng gì chứ chuyện ấy dễ ẹt. Quên đi, đừng lo lắng làm gì cho nó tổn thọ. Tao có ông anh làm ở ngay Nội Bài. Hôm nào mày về, bay chuyến nào cứ bảo tao trước một câu, tao gọi điện nhờ ông ấy ra đón, đảm bảo ra ngay, chẳng mất xu nào. Hôm đi cũng vậy, cứ nhờ ông ấy đưa ra thì dù mày có mang theo cái gì cũng chẳng đứa nào dám giữ lại.

Dũng làm theo lời Hùng, và quả nhiên, vì nhờ có ông anh của ông anh mà cả chuyến về và chuyến đi của cậu, việc qua cửa kiểm soát của hải quan đều hết sức dễ dàng. Vì cứ nghĩ rằng khi gặp lại Hùng mà kể lại những chuyện này thì Hùng sẽ vui lắm, vậy nên Dũng hết sức ngạc nhiên khi thấy bộ mặt lầm lỳ, nặng như đá đeo của ông anh.

Dũng chào Hùng, về nhà với tâm trạng nặng nề. Nhưng chỉ một vài ngày sau, cậu đã biết chuyện gì xảy ra. Bởi đi đến đâu, cậu cũng như nghe thấy vang vang lời rêu rao của Hùng:

– Cái thằng vô ơn bỏ mẹ. Ông anh tao giúp từ đầu đến cuối mà chẳng biết điều gì cả. Có mấy chục đô bỏ gọi là làm quà cho ngưòi ta mà nó cũng tiếc. Lần sau, bố tao có sống dậy bảo, thì tao cũng chẳng dám…

5 tết con lợn

bài đã đăng của Nguyễn Hoài Phương