Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 20, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Đối thoại

 
Bước khỏi rạp chiếu bóng, người đàn ông đứng lại chờ người thiếu phụ, tay móc bao thuốc lá từ bên trong cái áo da màu xám, chậm rãi rút một điếu thuốc. Miệng gã khô đắng, cái đòi hỏi không được thỏa mãn vì không được hút trong rạp hát. Anh thèm thuốc lá hả, chỉ có hơn tiếng rưỡi trong đó mà cũng không chịu nổi, người thiếu phụ lên tiếng. Người đàn ông không trả lời, lặng lẽ bật mồi lửa, hít một hơi dài, xong chếch miệng phun những sợi khói thuốc qua khóe miệng; khói thuốc lảng vảng giây lát rồi biến theo một làn gió mạnh. Mình đi ăn gì đi anh. Hôm nay là 14/2, ngày của Tình Yêu, anh hứa là sẽ đưa em đi ăn đêm nay. Gần đây có quán ăn mới mở, nghe nói ăn được lắm, giá cả phải chăng, ăn không đau bụng đâu.

Cái tiệm ăn cũng không xa rạp chiếu bóng bao xa, khá đông thực khách. May mắn cho họ, có hai chỗ ngồi trống tại một bàn trong góc. Chẳng mấy chốc, người đàn ông đã chọn xong món ăn. Đặt cái thực đơn xuống bàn, gã ngồi ngắm người thiếu phụ đang đọc đi đọc lại những món ăn, chần chừ không biết chọn món nào. Gã mỉm cười vì hầu như kỳ nào đi ăn tiệm cũng vậy, việc chọn lựa món ăn của nàng cần một khoảng thời gian. Đã có lần gã hỏi tại sao chọn món ăn nhà hàng lại khó khăn đến thế; để rồi được nghe câu trả lời là đi đâu mà vội, coi thực đơn cũng là để biết tài năng những người đầu bếp, coi họ có biết chế biến không, với lại thỉnh thoảng mới ăn tiệm một lần, nên ăn cái gì là lạ một chút khác những ngày thường. Như vậy sau này mới nhớ những ngày đặc biệt như hôm nay, nhất là anh lại chẳng để ý để tứ gì cả, cái gì cũng quên, quên trước quên sau. Lần ấy, gã cười giả lả. Thì anh là con nhà lính, tính cũng nhà lính luôn, không phải tính nhà quan. Con nhà lính không ăn mau thì đói, cho nên anh ăn cho xong, cho no, không cần ăn ngon, đúng câu đói thì ăn, khát thì uống. Đâu cần phải đói để ăn cho ngon, khát thì uống cho đã.

Anh chọn xong chưa. Kêu cho em hai món này. Mình ăn chung. Gã lại mỉm cười. Gã yêu nàng qua những cái nhỏ nhặt li ti như vậy. Anh cười gì vậy. Không có gì em ạ. Hay anh nhớ cô bồ tí nào của anh đấy! Gã yêu nàng cũng đã hơn hai mươi năm, những năm tháng dài mà như cơn gió thoảng sau hè. Thời gian đi qua thật nhanh, chỉ mới ngày nào gã đã theo nàng những buổi chiều, nhìn trộm những lần nàng chơi quần vợt trên sân chơi đằng sau ký túc xá, buồn thơ thẩn những ngày không thấy bóng nàng đi qua sân trường đại học. Bây giờ, ở đây, ngồi trước mặt gã vẫn là nàng, vẫn khuôn mặt đó, vẫn giọng nói đó, vẫn đôi mắt đó, có khác chăng chỉ là một số dấu tích thời gian chớm đọng nơi khóe mắt đầu môi.

Judi Dench và Kate Blanchett đóng hay thật anh nhỉ. Nhưng em vẫn nghĩ là Helen Mirren sẽ ăn giải Oscar kỳ này. Trong phim The Queen, em chỉ thấy nữ hoàng Anh, không thấy một phần nào Helen Mirren cả. Còn vai của Judi Dench trong cuốn phim vừa xem tội nghiệp quá; chẳng lẽ sự cô đơn cô lập dẫn đến những ám ảnh như vậy sao? Đúng như vậy đó em ạ. Con người lúc nào cũng phải bám víu vào một cái gì để hy vọng, để sống; bám víu vào tôn giáo để hy vọng lên thiên đàng; bám víu vào canh bạc để hy vọng làm giàu khỏi nghèo khỏi khổ; bám víu vào dục tố ma túy để hy vọng khỏi nhìn thấy những khổ đau trên đời; bám víu vào quyền lực để hy vọng là mình lúc nào cũng làm chủ được người khác. Cũng như anh bám víu vào em để hy vọng đời sống vẫn khởi sắc, vẫn lên hương.

Nói đến bám víu vào quyền lực anh mới nhớ. Vài tuần nữa phải đi bầu cử đấy. Năm nay lại thay đổi ranh giới cử tri nên mình sẽ phải đi bầu cho khu vực thành phố F. Nghe nói tên dân biểu đại diện vùng đó hiện thời có nhiều tai tiếng lắm. Có sao đâu anh. Tốt hay xấu họ đều là những người làm chính trị. Khó mà tin họ được. Mình cứ bầu theo chủ trương câu nói của anh chàng Robin Williams trong cuốn phim Man of the Year là hay hơn cả. “Ta phải thay những người làm chính trị như thay quần áo lót. Mới thay thì thoải mái, nhưng mặc lâu không thay thì thối um lên không chịu được.”

Mà năm nay anh có ra tái ứng cử không đấy!

NDN
2/2007

 

 

bài đã đăng của Nguyễn Đức Nguyên


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)