- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nữ Quyền Trốn Học

Sẽ có thời con trai Việt Nam đua nhau ghi danh học lớp Nữ Quyền. Họ học không phải do theo “mốt,” mà vì nhu cầu tiến thân cấp bách. Chắc chắn ngày ấy sẽ đến với Việt Nam, như đã đến trước đó tại Trung Quốc, khi nữ quyền được giảng dạy ở bậc trung học, khi nam sinh viên phải lấy đủ số tín chỉ (units) mới được tốt nghiệp, và con trai muốn cưới vợ phải trình chứng chỉ nữ quyền để được đăng ký kết hôn.

Ấy là giáo dục đại chúng, cưỡng bách giáo dục ở những quốc gia tiên tiến. Vì nữ quyền là nhân quyền, mà nhân quyền thì tất yếu.

Với đàn ông hành nghề viết văn thì đòi hỏi có cao hơn một chút. Muốn viết về tình-dục-nữ họ phải được cấp bằng. Bằng phải có chữ ký chứng nhận của các cô giáo nổi tiếng Đỗ Lê Anhdao, Lê Thị Thấm Vân, Lê Quỳnh Mai, Lynh Bacardi… Hoàn toàn không phải vì chúng ta chuộng bằng cấp. Mục đích là bảo đảm giá trị của tác phẩm và nâng cao lương tâm nghề nghiệp. Ai trốn học sẽ bị treo bằng viết.

Nói chung người nào tâm thần tỉnh táo đều phải học, và đều phải thuộc lòng câu khẩu hiệu:

“Nhỏ mà không học nữ quyền,
Già ngồi sắc cực* trước bàn thờ, giả điên.”

*Ghi chú:
Sắc cực là một chữ văn vẻ và biến hóa, tùy tâm.
Có người khen: Sắc cực là một tiếng rất thiền.
Có người nói: Nó là một chữ rất thô (VD: sặc cứt hay sứt cặc)
Có người bảo: Nó chỉ tiếu lâm thôi, nó là cực sắc (như thanh gươm) để mà cắt (và) xực…

 

bài đã đăng của Đặng Thơ Thơ