- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Con ong hút mật

 

Một chú ong mình mẩy chân tay dính đầy phấn hoa vàng bay vo ve quanh một nụ hoa cái thật yêu kiều hấp dẫn nhưng không tài nào chọc vô được cái cội nguồn óng ánh lềnh làng sinh khí của nàng được. Chàng ta liền giở cái giọng điệu Bùi Giáng để ve vãn:

– Dạ thưa  nương tử, sao nàng không cho tại hạ được uống cái nước liên tồn bất tuyệt ấy?

Vốn là một cô gái quê mùa không có văn hay chữ tốt nhưng cũng thích thói trăng hoa nên  nàng cố che làn gió, nẩy nẩy người lên, cất giọng ồm ồm:

– Hứ, tại gió chứ bộ tại tui đâu, hồi sáng giờ tui cho mấy chàng bướm tha hồ đấy.

Chú ong nghe mừng húm hối hả bảo nàng hoa cố dạng người ra, rồi lấy hết sức mình lao thẳng vào khe Nước Nhược, run rẩy, đê mê với mật ngọt tinh mơ không còn biết trời trăng mây nước.

Người làm vườn đi qua đưa tay chộp lấy đôi cánh ong ngất ngây quên đập, vất mạnh ong xuống đất rồi lấy chân gí nát, miệng lẩm bẩm:

– Tiên sư mấy con ong làm nát hết cánh hoa.

bài đã đăng của Đặng Phú Phong