Trang chính » Các Số Da Màu định kỳ, Da Màu số 19, Sáng Tác, Truyện chớp Email bài này

Cà phê

0 bình luận ♦ 30.12.2006

 

Đấy là một trong những nơi tụ tập của nhiều hạng người ở cái phố cảng tấp nập này. Nhiều hạng, thượng vàng hạ cám, nghệ sỹ chính cống cũng có mà nghệ sỹ rởm cũng có, bán tôm bán cá thật cũng có mà bán tôm bán cá rởm cũng có, rồi thì lưu manh giả, lưu manh thật, già trẻ, lớn bé, đực cái đủ cả… Nó là một trong số rất nhiều nhà hàng, quán xá đã, đang và sẽ còn tiếp tục mọc lên, kể từ ngày cái thị trấn với những bến tầu, những âu thuyền nho nhỏ bên cửa sông này được nhà nước tung tiền vào đầu tư và ra quyết định nâng cấp thành một thành phố cảng, là một cái quán cà phê.
Cả cô và anh đều là khách quen của Hương. Vâng. Của Hương. Tức là của cái quán cà phê có tên Hương này, hay tức là của Hương chủ quán, là của Hương có lúc là thi sỹ, có lúc là bà cô, bà đồng, bà bói, có lúc là con mẹ bán mắm tôm mắm tép, hay tức là của Hương gì đi nữa… thì cũng vậy. Và cô thừa biết (hay biết thừa) rằng rất có thể chỉ là ngẫu nhiên và cũng rất có thể chẳng ngẫu nhiên tí nào mà mặc dù chẳng quen biết nhau lắm nhưng cứ người này vừa có mặt thì chỉ một lúc sau người kia cũng xuất hiện, cứ như là hẹn hò nhau ấy.
Thời gian trôi đi, cô nhận thấy hình như là anh có cảm tình với mình. Lúc nào anh cũng có vẻ vội vàng, như là sợ chậm trễ, sợ lỡ hẹn với ai đó (còn ai vào đây nhỉ?) Bước chân vào quán, trông thấy cô là mắt anh như sáng hẳn lên, cử chỉ hoạt bát, phấn khởi, và mặc dù bàn cô có ít hay nhiều người thì anh cũng cứ chủ động mang một cái ghế nữa đến ngồi chung, gọi là góp vui.
Để có cớ tiếp cận cô, (đấy là cô đoán, hoặc thấy thế, bằng giác quan thứ sáu), anh tìm cách làm quen với mấy tên đực rựa vẫn nhận là cùng cơ quan hay đồng hương đồng khói gì đó lâu nay vẫn là vệ tinh của cô. Việc làm ấy, theo cô chẳng có ý nghĩa lắm. Và dễ ợt. Vậy mà anh cũng phải tốn khối thời gian. Và nhân đó, vì thế mà trở thành một trong những tay bình luận bóng đá, bóng chày, đua ngựa, đua chó rất có uy tín, dù trước đó hoàn toàn mù tịt về những môn thể thao này.
Thấy anh bỏ công sức và cả tiền bạc nữa để làm những động tác có vẻ rất thừa này, cô cảm thấy vui vui, ngộ ngộ, buồn cười, khó hiểu thế nào ấy. Và cô tự nhủ, rằng nếu quan hệ hai người tiến thêm được một chút nữa, rằng sau này, nếu cô và con người này có điều kiện thân nhau hơn tí nữa thì thế nào cô cũng mang mấy chuyện này ra trêu anh để có dịp ôm bụng cười ngặt cười nghẽo, cười đến quặn ruột, đến rụng rốn cho sướng một thể.
Thế nhưng, dù cô có ý chờ đợi đến mấy đi chăng nữa thì quan hệ của cô và anh vẫn chỉ dừng ở mức độ quen biết sơ sơ. Và mặc dù hầu như tuần nào cũng ba bốn lần thấy mặt nhau ở Hương, tuần nào cũng ba bốn lần ngồi cùng bàn với nhau, thì quanh đi quẩn lại thì câu chuyện của anh và mọi người cũng vẫn chỉ xoay quanh đề tài thể thao, không bóng đá thì bóng chuyền, bóng rổ, không chó thì cũng ngựa, cũng lừa, để cô phải căng tai ra mà nghe với không ít thất vọng. Dạo này, ở một số nơi, người ta còn tổ chức cho ốc sên hay cua cáy gì đó chạy thi với nhau. Ốc sên, hay giun hay dế, hay cóc nhái…, bọ xít, bọ hung hay bất cứ con vật nào dù có bẩn thỉu đến đâu đi chăng nữa có chạy, có đua gì với nhau, đối với cô, thì cũng vậy, cô chỉ tức là trong khi chẳng đoái hoài gì đến cô thì anh lại trở thành cổ động viên cho mấy môn thi thố quái đản ấy, và không những thế, còn là một trong những cổ động viên nhiệt tình nhất.
Trâu không tìm cọc thì cọc phải đi tìm trâu. Cô quyết định một cách đột ngột, và một hôm, (chính xác hơn thì là một buổi trưa), nhân chỉ còn hai người ngồi lại, và nhân lúc anh đang thao thao bất tuyệt về những cuộc đua kỳ cục, cô mở xắc lấy ra hai tấm vé, vừa chìa cho anh xem, vừa nói, cố ra vẻ hết sức tự nhiên: Chiều mai, thứ bảy, ở âu thuyền số 13 có thi chạy cho lợn toàn thành phố đấy. Nghe bảo sẽ tổ chức cá cược lớn lắm. Tôi kiếm được hai cái vé. Ông thích thì cùng đi cho vui. Rồi, như để cho chắc ăn, cô còn dấn thêm: Tôi chẳng hiểu gì về những môn thể thao này, đi với ông, được ông chỉ bảo thêm cho, cũng đỡ. Thì cô cũng cứ tưởng là anh sẽ vui lắm, sẽ vồ lấy ngay, để cô phải cười thầm, người gì mà nhát như cáy ấy, chỉ được cái luyên thuyên ở đẩu ở đâu, còn…, vậy nên cô lại mới càng thất vọng, khi anh dửng dưng thở ra một câu với thái độ hết sức thờ ơ: Tôi không đi được đâu, bà chịu khó kiếm người khác đi.
Như một điệp viên kỳ cựu tìm cách xóa dấu vết, cô xé vụn hai tấm vé, quẳng vào toilet, giật nước mấy lần liền cho trôi sạch sành sanh. Và mặc dù giá cặp vé chợ đen cũng phải tới cả trăm đô, song cô không tiếc tiền. Cô chỉ tiếc thời gian và nhất là tiếc công sức tập uống cà phê, thứ nước giải khát đen xì và đắng ngắt mà cô kinh tởm nhất trên đời.

bài đã đăng của Song Thao


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)