- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

LINH HỒN CON ĐƯỜNG

Vạn Hạnh, một thiền sư nổi tiếng thời tiền Lý.

Một hôm, một thiếu niên đến xin tu tập. Sau khi thí phát, Vạn Hạnh đặt pháp danh là Chân Tâm và giao cho việc quét dọn sân và con đường dẫn vào chùa.
Một thời gian, Vạn Hạnh để ý, sân chùa và con đường được Chân Tâm quét dọn rất sạch sẽ, nhưng khi nào cũng thấy còn vương lại một vài chiếc lá có màu sắc rất đẹp.
Vạn Hạnh hỏi Chân Tâm:
– Thầy để ý, con làm việc quét dọn rất cẩn thận, nhưng sao lúc nào cũng còn để lại một vài chiếc lá?
Chân Tâm cung kính:
– Bạch Thầy, đối với con, những chiếc lá, đó là linh hồn của sân chùa và con đường. Nếu quét sạch đi thì sân chùa và con đường sẽ chết.
Vạn Hạnh im lặng.
Chân Tâm chăm chỉ làm công việc quét dọn hơn năm mươi năm.
Trước lúc nhập diệt, Vạn Hạnh gọi các môn sinh đến bên giường.
– Thầy sắp về cõi Tây phương. Thầy trao bình bát lại cho Chân Tâm. Từ nay Chân Tâm sẽ thay thầy tiếp tục dẫn dắt các con trên đường tu tập.
Các thiền sinh lui ra.
Chân Tâm gục đầu bên xác thầy:
– Thầy ơi! Con không xứng đáng với lòng tin của thầy. Con rất hối hận. Con đã dối gạt thầy. Từ giây phút đầu tiên gặp gỡ con đã thấu rõ lòng thầy. Thầy là người có lòng bao dung, nhân ái. Một người đã yêu người làm sao không yêu thương vạn vật? “Linh hồn con đường” là câu chuyện con bịa ra dụng tâm dối gạt thầy để đạt được mục đích hôm nay.
– Chân Tâm con, ta vẫn còn sống đây, để chờ nghe lời con hối lỗi. Con còn chưa thấu hiểu dụng ý “Linh hồn con đường”, thọat tiên là bịa, nhưng hơn năm mươi năm nay con gìn giữ, nó đã trở thành một tâm nguyện và con đã cố công làm cho viên mãn. Giờ thì thầy an lòng đi về cõi Phật.
KINH DƯƠNG VƯƠNG
2/2007

bài đã đăng của Kinh Dương Vương