- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Thu giả cầy

 

 

 

cấu vào người còn thấy đau
chẳng phải là giấc mơ hồ điệp
chao ơi phố,
chập chùng bao nhiêu là gái đẹp

đứa này che mặt
đứa khác trùm đầu
chỉ còn lạị cái cửa sổ của tâm hồn cũ kỹ
mà leo vào chẳng đặng

lập thu
trời làm duyên mà cất đi chút nắng
em làm duyên
khoe cái khoang bụng trắng ngần

tôi ngồi làm duyên
cười với cây trụ điện
tưới đã mấy mùa mà chẳng thấy ra hoa
chỉ còn lại giữa mùa thu giả cầy
vài câu thơ nói gần nói xa

hình dung về một cái hẹn
buổi chiều với thằng trẻ tuổi chuyên trò làm bộ
một thằng già trân trân tráo tráo
và tôi thằng mở mồm thì chỉ toàn nói láo

tội nghiệp cho một mùa thu thi ca
chưa từng biết đến tuổi già
tội nghiệp cho một khoảng trời trung bộ
lá xanh
và những con mắt vàng

không thể chờ cho đến chiều
hôm nay
ngày con quạ bắc nên nhịp cầu
tôi phải đi
thế nào cũng phải qua bên kia sông

 
ngày song thất
2008

 

 

 

.

bài đã đăng của Trần Thiên Thị

1 Comment (Open | Close)

1 Comment To "Thu giả cầy"

#1 Comment By Liêu Thái On 31 July 2010 @ 2:35 am

Lần trước tôi có một phản hồi về thơ của Trần Thiên Thị, không hiểu sao sau đó bị gỡ xuống?! Nhưng không sao, vì dù hiểu nhầm hay hiểu trúng cũng như nhau, điều này không làm tôi hết yêu quí con – người – thơ này: Trần Thiên Thị, một “gã thơ” vừa thông minh, hóm hĩnh, vừa mê gái như điếu đổ và có kiểu nói “đá giò lái” rất “láu cá”, rất riêng. Nhưng có lẽ, điều mà người đọc cảm nhận được nhiều nhất trong thơ anh là nỗi buồn mang mang, nét suy tư bộc thành tiếng cười. Một tiếng cười ngậm ngùi có pha màu chua chát và… rượu chát!
lập thu
trời làm duyên mà cất đi chút nắng
em làm duyên
khoe cái khoang bụng trắng ngần
tôi ngồi làm duyên
cười với cây trụ điện
tưới đã mấy mùa mà chẳng thấy ra hoa
Một bài thơ hay, xin cám ơn tác giả!