- Tạp chí Da Màu – Văn chương không biên giới - https://damau.org -

Nghe bác Thành dọn nhà

 

Tin mừng từ Việt Nam qua:
bác Thành hàng xóm dọn nhà đi đâu.

    Căn nhà xưa của ông Lầu.
Ông Lầu di tản, em dâu dọn vào.
    Bác Thành cán bộ cấp cao,
quần xanh, áo trắng, khác nào thường dân,
    nhưng theo sau, mấy quân nhân,
A-ka lủng lẳng trên thân, không đùa.
    Em ông Lầu rước bác vô,
rồi nhà họ lặng như tờ ra đi.

    Chẳng ai gần gũi bác, vì,
dường như mặc cảm điều gì với ai,
    bác hay nhướng mắt trừng ngươi
như đe hàng xóm cho người khỏi gây.
    Trẻ con rượt bắt, nhảy dây,
xa nhà bác, chớ chẳng may làm ồn.
    Nhưng mà bọn trẻ ác ôn,
cửa nhà bác, vẽ bậy luôn phấn màu.
    Còn người lớn dặn nhỏ nhau:
đừng cho bác mượn đồ, sau khó đòi!

    Có lần bác ngoắc gọi tôi —
vượt biên tù nửa tháng rồi trở ra —
    hỏi tôi: “Phải mẹ dặn là
nói đi Ðà Lạt thăm nhà bà con?”
    Tôi, hồi chín tuổi hãy còn
ngây thơ, đáp “Dạ” cho xong. Rồi về
    kể cho bà, mẹ tôi nghe —
để mang lo sợ lấy về cái khôn!

    Nhiều năm xa xứ chưa quên,
gặp người hàng xóm hàn huyên thêm tường.
    Trong thời kinh tế thị trường —
giá nhà cao, thấp tình thương láng giềng —
    bán nhà được khá nhiều tiền,
bác Thành tìm tới mua liền một căn
    nhà khu Chợ Quán mới toanh.
Tôi nghe kể, bỗng thấy mình thoáng vui.

    Tôi mừng cho bác ít thôi,
biết đâu nhà mới xây tồi tệ đây.
    Chỉ nghe Chợ Quán chỗ này
nhà thương người bệnh điên hay ra vào.
    Tôi chưa qua đó lần nào —
đinh ninh chắc cũng khít khao bác Thành.

    Láng giềng hiền ở với lành
mới là mong đợi đời dành cho tôi.

2005
 

bài đã đăng của Lê Đình Nhất Lang