Trang chính » Sáng Tác, Truyện ngắn Email bài này

đi bangkok

0 bình luận ♦ 29.07.2010

 

 

 

Một.

Chiều hôm đó, tôi ngồi một mình trên băng ghế đá nứt nẻ bẩn thỉu trong công viên GĐ. Tờ Thế Giới Việc Làm trên tay và lá khô rơi rụng đầy dưới chân. Vừa đọc tôi vừa vừa lấy bút bi đánh X vào những chỗ có thể cho mình cái công việc ruồi bu nào đó. Đã được tám dấu X rồi. Tôi đang sống qua một trong những thời kì thất vọng đói khổ nhất đời mình. Bị đuổi việc. Bạn gái chia tay. Quả thực, tôi đang trong tình trạng hết sức chó đẻ.

Tới cái dấu X thứ mười một, thì một tiếng nói vang lên bên cạnh khiến tôi giật nảy mình.

"Ta thấy cậu đang cần tiền."

Tôi nhìn qua. Đó là một ông già tóc bạc, đầu đội mũ quả dưa, mặc sơ mi trắng, quần cộc có dây treo trên vai. Khuôn mặt trông hệt như lão thợ săn trong phim Jumanji. Ông ta đứng đấy từ lúc quái nào nhỉ?

"Xin lỗi, nhưng bác là…."

"Ta là ai không quan trọng." Lão nói và ngồi xuống cạnh tôi. "Ta thấy cậu đang cần tiền. Đúng chứ?"

"100%. Tôi không đọc tờ báo này để đầu óc được thư giãn. Không ai như vậy cả."

"Cậu làm cho ta một việc. Và ta sẽ cho cậu một triệu."

"Một triệu?"

"Một triệu đấy."

Tôi nhướn mày nhìn ông ta, một ông lão trông lẩm cẩm vô hại. "Không phải việc gì phạm pháp chứ?"

"Không đâu."

"Không nguy hiểm chứ?"

"Ta nghĩ là không."

"Bác nghĩ? Bác không chắc"

"Ta chắc."

"Chắc là nguy hiểm hay không nguy hiểm?"

"Ta nghĩ là không nguy hiểm."

"Lại ‘nghĩ’ nữa rồi." Tôi thở dài. "Thôi được, bác đúng, tôi đang cần tiền, cần chết mẹ đi ấy. Nguy hiểm một chút cũng chẳng sao."

"Không nguy hiểm gì đâu."

"Một chai? Chắc giá?"

"Ờ. Một chai."

Tôi xoa cằm và nói: "Vậy thì thưa bác, tôi nghe đây."

 

 

Hai.

"Cậu thấy cây sồi cổ thụ ở đằng kia chứ?"

"Có. Tôi thấy. Hồi giờ tôi không biết đó là cây sồi."

"Cậu không biết? Nó có một tấm biển đề "Cây Sồi" trên đó !"

"Nào giờ tôi không để ý."

"Không lạ là cậu đang thất nghiệp." Lão khịt mũi. "Mà thôi, cho qua chuyện đó đi. Thấy cái lỗ lớn trên thân cây chứ?"

"Thấy."

"Tốt. Việc cậu phải làm là chui vào đó, sẽ có một cái thang bằng dây thừng bên trong, nó sẽ đưa cậu xuống một cái hố trong lòng đất, dưới đáy hố có một con chó rất lớn, nhưng yên tâm, đây đang là giờ ngủ trưa của nó. Bên cạnh con chó cậu sẽ thấy một cái bàn, trên cái bàn là một cái hộp nhỏ. Cậu lấy nó và đem lên đây cho ta. Thế nào, làm được chứ?"

Im lặng một phút.

"Bác đang giỡn hả?" Tôi lườm.

Ông già lắc đầu – "Ta biết là cậu sẽ không tin. Thế này, ta sẽ đưa cậu trước nửa tiền." Lão nói, rồi móc bóp, đưa tôi 500k. "Xong việc ta sẽ đưa nửa còn lại."

"Bác được lắm." Tôi nói, cầm tiền nhét vào túi.

Công viên không đông người mấy, nhưng việc thực hiện một hành vi quái gở thế này khó mà lọt khỏi mắt thiên hạ. Ông già phải đứng canh chừng cho tôi. "Được rồi, không ai để ý đâu, chui vào đi!" Lão nói và đưa tôi chiếc đèn pin. Tôi nhét nó vào túi quần rồi nhảy lên, bám vào thành lỗ và trèo vào trong.

Ngay bên dưới cái lỗ quả thực có một cái thang dây, và tôi bắt đầu tụt xuống. Ánh sáng phía trên đầu cứ nhỏ dần nhỏ dần rồi sau cùng biến mất. Tôi phải dò dẫm trong bóng tối để tụt xuống từng nấc thang. Tối và sâu khiếp. Hèn gì lão già kia không tự mình làm được việc này. Không thể tin nổi dưới lòng đô thị sầm uất này lại có một nơi chốn sâu thẳm mịt mùng thế này.

Cuối cùng thì bàn chân tôi cũng đã đặt xuống một cái nền phẳng. Tối đen như mực. Tôi rút chiếc đèn pin từ túi quần ra và bật lên soi. Đáy hố không rộng lắm, vách hố đầy những rễ cây thò ra như những bàn tay của quỷ. Tôi lia đèn pin xuống nền và suýt nữa thì thét lên – may sao tôi đã không làm vậy! Đúng như lời ông già nói, đó là một con chó rất lớn, lớn đến nghẹt thở! Trông như giống chó chăn cừu Đức, nhưng lớn hơn gấp đôi. Tôi lia đèn qua chỗ cạnh con chó và thấy một cái bàn, trên bàn có một cái hộp nhỏ màu đỏ. Tôi rón rén bước tới, hết sức cẩn thận để không dẫm phải con chó, thò tay cầm lấy cái hộp, rồi lại nín thở bước lách qua con chó khổng lồ để trở về chỗ thang dây. Tôi mở cái hộp ra và rọi đèn vào, bên trong nó là một cái còi màu vàng, trông tinh xảo rất đẹp. Tôi đóng nắp hộp, cho nó lẫn cái đèn pin vào túi quần, rồi trèo lên thang dây. Lên thì dễ hơn xuống nhiều.

"Sao? Lấy được nó rồi chứ?" Ông già vội vàng hỏi.

"Lấy được rồi."

"Good job." Lão xỏ tiếng Anh. "Một triệu của cậu đây."

"Không. Tôi đổi ý rồi."

"Gì?"

Tôi rút tờ 500k ban nãy ra, đưa trả ông ta. "Tôi đổi ý. Tôi lấy cái hộp này. Một triệu đó bác cứ giữ lấy."

"Cái gì?"

"Giờ tôi sở hữu cái hộp này. Nói cách khác, cái hộp này thuộc về tôi. Nói cách khác nữa, cái hộp này và tôi thuộc về nhau."

"Cậu lấy cái cục cứt ấy làm gì chứ?"

"Không biết."

"Trả nó cho tôi."

"Tôi đã nói rồi mà."

"Đưa đây!"

"Không đưa."

"Quân ăn cướp chó đẻ!"

"Cứ việc làm ầm lên đi. Tôi không cướp cái gì của ai hết." Tôi nói và quay lưng bước khỏi công viên, tờ Thế Giới Việc Làm chết tiệt kia cứ cho nó nằm trên ghế đá đi.

 

Bốn.

Tôi đóng cửa phòng, rồi ngồi xuống cái chiếu nệm rẻ tiền, mở hộp, lấy ra cái còi màu vàng. Tôi ngắm nghía nó một lúc lâu rồi đưa lên miệng, thổi. Không có âm thanh nào phát ra cả. Được rồi, cứ chờ xem nào, xem có cái quỉ tha ma bắt gì diễn ra nào. Tôi hút một điếu thuốc trong khi chờ đợi.

Cửa bật ra. Và con chó to bự khi nãy xuất hiện trước mặt tôi. Điếu thuốc trên tay tôi rớt xuống chiếu, nhưng tôi chẳng còn tâm trí nào để ý tới chuyện đó nữa.

"Chào anh." Nó nói.

Tôi gần như á khẩu.

"Chào… cậu. Làm sao… cậu đến được đây?"

"Anh vừa thổi còi mà."

"Phải. Nhưng trên đường tới đây, có ai thấy cậu không?"

"Họ không thấy tôi đâu. Tôi chạy nhanh lắm."

"Nhanh đến mức không ai thấy được?"

"Phải."

"Chuyện này càng lúc càng hay."

"Anh muốn tôi làm gì?"

"Đem tiền đến đây. Cậu làm được chứ."

"Bao nhiêu?"

"Ờ… Mười triệu. Tiền mặt đấy." Tôi dè dặt. "Có nhiều quá không?"

"Có ngay thôi." Và con chó phóng đi.

Tôi bật một đĩa nhạc để nghe trong khi chờ đợi. Khi tôi nghe hết bài Little Green Bag của George Baker thì con chó đã lại lù lù trước mặt.

"Tiền đâu?"

Nó há rộng miệng và nhả ra một đống tiền xuống sàn nhà. Lạ lùng là chẳng có nước dãi hay thứ gì khác dính trên đó cả. Tiền mới tinh và còn cả mùi thơm. Tôi sà tới và đếm tiền. Tổng cộng mười cọc. Mỗi cọc 1 triệu đồng. Chúa ơi. Tôi reo lên.

"Tôi đi được chưa?" Con chó hỏi.

"Ừ. Cậu đi đi. Good job."

Và con chó phóng đi.

 

Năm.

Đêm đó tôi ngồi tại một bar ở Q1. Vừa uống rượu vừa suy nghĩ lại tất cả những chuyện này. Mới hôm qua tôi còn là một thằng tuyệt vọng khố rách áo ôm, thì giờ, cũng thằng chó đẻ đó trông như Hugh Grant dưới ánh đèn nhấp nháy ngọt ngào rực rỡ này, mỉm cười với nàng bartender có mái tóc màu hạt dẻ, vỗ tay tán thưởng khi ban nhạc vừa chơi dứt bài. Tôi gọi thêm một whiskey đá nữa.

"Anh mới đến đây lần đầu?" Nàng bartender nói.

"Phải."

"Anh thường uống ở bar nào?"

"Camel."

"Ý anh là Carmen?"

"Ồ, phải, Carmen. Anh cứ nhầm mãi."

"Anh thích bar đó à?"

"Ừm, rất thích. Đặc biệt là… phần âm nhạc. Rất hay."

"Họ chơi nhạc gì?"

"Flamenco, Jazz, Rock and Rolll… đủ cả."

"Có nhạc trữ tình Việt Nam không?"

"Có luôn." Mẹ nó, tôi đang nói cái quái gì thế này?

Tôi ngắm nàng. Nàng có một gương mặt nhỏ nhắn, bầu bĩnh và linh lợi, khá giống Charlotte Coleman.

"Anh làm nghề gì?"

Tôi nâng ly whiskey lên và hớp một ngụm. "Ờ… Thiết kế. Thiết kế nội thất."

"Tuyệt nhỉ."

Đến mình còn thấy tuyệt nữa là. Tôi nhủ thầm.

"Hẳn anh có rất nhiều ý tưởng."

"Sơ sơ."

"Ví dụ về cái không gian trong bar này xem." Nàng đan hai tay vào nhau và tựa cằm lên, nhìn tôi. "Anh nghĩ nó còn cần thêm điều gì nữa không?"

Tôi lôi một điếu Craven từ túi áo ra, châm lửa, hút. Cứ cà quần kiểu này thì không biết tới đâu đây, mẹ kiếp.

"Anh nghĩ…ờ, sẽ tuyệt hơn nếu có một cái bể cá ở đây."

"Đã có bể cá đằng kia rồi mà."

"Không. Không phải là bể cá kiểu đó. Một cái bể cá lớn hơn nhiều. Nó sẽ như một ống thủy tinh lớn, vươn từ sàn lên đến tận trần phòng."

"Nghe hay đấy."

"Và trong đó người ta sẽ không nuôi cá gì cả."

"Thế họ thả gì vào đó?"

"Em nghĩ họ sẽ thả gì?"

Nàng suy nghĩ một lúc.

"San hô."

"Chắc rồi."

"Tảo biển."

"Cũng được."

"Những quả táo."

"Cái gì?"

"Táo không được sao?"

"Ngộ đấy." Tôi bật cười. "Nhưng nó sẽ nổi tít lên phía trên."

"Ừm. Có thứ táo nào không nổi lên mà cũng không chìm xuống không nhỉ, cứ lửng lơ như thế?"

"Anh không biết."

"Không ai biết."

Tôi chuyển lời đến gã bồi bàn, hỏi xem ban nhạc có thể chơi bài Little Green Bag không. Thật ngạc nhiên là họ biết, dù chơi không thật hay lắm. Nghe bản này làm tôi lại nhớ đến con chó quái dị kia, và đủ thứ chuyện điên khùng quái đản xảy ra chiều nay.

— Lookin’ for some happiness
But there is only loneliness to find
Turn to the left turn to the right
Lookin’ upstairs lookin’ behind —

"Mấy giờ em xong việc?"

"Tùy bữa. Thường là 2h sáng."

"Anh sẽ chờ em ngoài này lúc đó."

"Để làm gì?"

"Đi ăn khuya. Nói chuyện về bể cá và mấy quả táo chết tiệt. Được chứ?"

Nàng bật cười. "Ok."

Tôi lái chiếc Wave của mình về nhà, bước vào phòng, lấy chiếc còi từ túi quần ra và thổi.

Con chó xuất hiện. "Chào anh." Nó nói.

"Cậu được việc lắm. Nhưng tôi e là yêu cầu lần này hơi khó, chẳng biết cậu có làm được không?"

"Việc duy nhất tôi không làm được là không làm được."

"Tốt! Tốt lắm! Là thế này, tôi muốn cậu đem một chiếc SH cùng 20 triệu tiền mặt về đây cho tôi."

Nó gật đầu rồi phóng đi.

Tôi bật bản Little Green Bag rồi đi loanh quanh trong phòng, xoa xoa cằm trong lúc đợi. Tất cả chuyện này thật điên rồ. Tôi biết. Tôi có một linh cảm xấu. Nhưng không còn đường quay trở lại nữa rồi. Mà tôi cũng chẳng hề muốn thế.

Mày có làm đúng không? Nói đi! Thằng chó đẻ!

Còn phải hỏi. Đây là việc đúng đắn duy nhất mày làm được từ trước đến giờ.

Con chó quay về, nó ọc 20 triệu tiền mặt, và một chiếc chìa khóa xe.

"Quỉ thần ơi! Nó ở đâu?" Tôi thốt lên.

Con chó hất mặt ra ngoài sân.

Tôi chạy ra ngoài sân. Lù lù một chiếc SH mới cóng ở đó. Thề có Chúa, tôi tưởng mình có thể tắt thở ngay lúc ấy.

Tôi cho hết tiền vào trong ba lô – giờ thì nó chật cứng, vào nhà tắm rửa mặt, thay quần áo rồi trở lại phòng. Tôi ngồi xuống nệm, cầm chiếc chìa khóa lên ngắm nghía một hồi lâu, rồi tôi bật cười, và không thể dừng được, tôi cứ cười như một thằng dở người như thế suốt mấy tiếng đồng hồ.

 

Sáu.

Chúng tôi đi ăn khuya, rồi phới đến Nhà hát thành phố ngồi tán gẫu trên những bậc cấp. Sau cùng, như một lẽ tự nhiên, chúng tôi vào một khách sạn. Tại đó, chúng tôi làm tình cùng nhau, rồi nằm kể chuyện đời mình cho nhau nghe, đúng hơn là chỉ mình nàng kể.

"Này anh. Phương châm sống của anh là gì?" Nàng cười, hỏi.

"Cái gì làm em hỏi thế?"

"Chẳng có gì. Em chỉ muốn biết."

"À. Lúc trước thì không, giờ thì có."

"Thế à?"

Tôi gật đầu. "Đó là câu thoại anh nghe được trong một phim của Nicolas Cage. Lúc trước anh chẳng nghĩ nhiều về nó. Nhưng giờ thì anh thấy nó rất rất phù hợp với mình."

"Câu gì thế?"

"Nếu đã ướt, bạn có thể bơi."

Khi tôi mở mắt dậy thì nàng đã đi mất.

Tôi ngáp dài rồi bước ra khỏi giường, mặc quần áo vào, cái ba lô vẫn còn đó, tôi mở nó ra và xem xét lại số tiền của mình. Vẫn còn y nguyên. Tôi trả tiền phòng, rồi leo lên con SH phới đến một tiệm cà phê có phục vụ điểm tâm sáng.

Ăn xong món ốp lết, tôi lấy khăn giấy lau miệng, ra hiệu người hầu bàn đến dọn đi và mang cà phê ra – "Có báo mới không?"

Tôi tợp một ngụm cà phê đá và xem trang đầu của báo. Một dòng tít làm tôi điếng hồn.

"Tiền bị đánh cướp quái lạ ở hai ngân hàng trong thành phố đêm qua."

Tôi châm một điếu thuốc, rồi lật xem tiếp.

"10 triệu đồng ở ngân hàng X và 20 triệu đồng ở ngân hàng Y đã bị đánh cướp một cách không thể quái lạ hơn vào đêm qua. Người ta phát hiện ra cửa thép của kho chứa tiền hai ngân hàng này đều bị đục một lỗ hổng lớn, đường kính chừng một mét rưỡi. Cần phải biết đây là loại cửa thép rất dày và khả năng chịu lực cực cao, khó có thể tưởng tượng ra thứ gì đã xuyên thủng nó. Cơ quan điều tra đang rất bối rối…"

"Ngoài ra, còn có một sự kiện tương tự diễn ra đêm qua. Cũng như hai ngân hàng trên, cửa hàng xe máy HK…."

Tôi buông tờ báo xuống. Đủ rồi. Đủ rồi. Mẹ kiếp. Mẹ kiếp. Chết tiệt. Làm thế quái nào mà từ tối qua đến giờ tôi không hề băn khoan về nguồn gốc của núi tiền này chứ? Tôi nghĩ con chó chết tiệt đó trèo lên cái cây nào hái xuống chắc? Giờ thì quá muộn. Tôi không điên tới mức bảo con chó đem trả lại số tiền này, và cả chiếc xe trời đánh kia. Tôi hút một điếu thuốc và cố suy nghĩ làm gì tiếp theo.

Và tôi nghĩ tới thằng già chó đẻ kia. Hẳn giờ lão cũng đã đọc báo và biết tỏng thủ phạm của hai vụ này chẳng thể là thằng chó đẻ nào khác. Tôi áp hai lòng bàn tay vào trán. Xem nào… Xem nào… Suy nghĩ đi nào. Chết tiệt.

Không việc gì phải quá lo. Cứ cho là lão đã đi khai báo với cớm, chúng sẽ tống lão vào trại tâm thần. Mà kể cả chúng có tin chuyện điên rồ đó đi nữa, thì làm sao để tìm được tôi chứ? Lão già khốn kiếp đó chỉ biết được cái mặt tôi, ngoài ra không gì khác nữa.

Dù sao, tôi vẫn có cảm giác chẳng lành nếu cứ tiếp tục nấn ná ở thành phố này.

Làm một mẻ lớn nữa rồi phắn, tôi nghĩ.

 

Bảy.

Sáng Chủ Nhật, tôi cùng nàng ngồi dùng điểm tâm tại một tiệm cà phê máy lạnh.

"Này em, nghe kĩ nhé, chuyện anh sắp nói đây là rất quan trọng."

Nàng mỉm cười.

"Anh sắp rời thành phố này. Sẽ đi lâu đấy."

"Anh bị chuyển công tác hả?"

"Không. Công tác gì." Tôi lắc đầu.

"Vậy chuyện gì? Không phải anh đang làm việc ở đây sao?"

"Việc gì kia?"

"Thì thiết kế nội thất ấy."

Tôi cười khúc khích. "Ờ. Anh thiết kế nội thất giỏi cũng như biểu diễn nuốt gươm ấy."

"Vậy thực ra anh làm gì?"

"Khó nói lắm. Cho qua đi. Gì thì gì, giờ anh có rất nhiều tiền."

"Chờ đã. Đừng nói với em là anh đang làm Moss đấy."

"Moss gì?"

"Không chốn nương thân. Cormac McCarthy ấy."

"Không đâu. Không Moss. Không MacCarthy. Không Coen."

"Nhưng anh không trốn tránh pháp luật đấy chứ?"

"Anh chưa biết. Chỉ là pháp luật chẳng giúp mẹ gì được cho anh lúc này."

"Vậy anh không phải nhà thiết kế nội thất?"

"Đúng. Không thiết kế nội thất nữa."

Nàng im lặng, nhíu mày như đang suy nghĩ lung lắm.

"Anh muốn hỏi em." Tôi đan hai tay lại, đặt lên bàn, nhìn vào mắt nàng. "Em muốn đi cùng anh không?"

"Đi đâu?"

"Bangkok."

"Bangkok?"

"Ừ. Bangkok."

"Ta làm gì ở đó?"

"Anh cũng chưa biết. Mở một quán bar thì sao?"

"Em không biết một từ tiếng Thái nào."

"Anh cũng không biết. Ta sẽ học sau."

"Anh có nhiều tiền đến thế ư?"

"Ờ. Nhiều lắm. Và sau khi chán chê Bangkok, ta có thể đến Tokyo, Rome, L.A, bất cứ đâu. Ta cứ mở quán bar như thế. Em sẽ là bartender vĩ đại nhất hành tinh."

Nàng nhướn mày rồi lấy muỗng khuấy khuấy mấy viên đá trong ly nước. "Anh biết không? Nghe nó còn lố bịch hơn lời khuyến dụ của mấy tay buôn bán phụ nữ."

"Anh biết là nó lố bịch. Nhưng tin anh đi, anh có rất nhiều tiền."

Nàng nhìn tôi. "Em không muốn vào tù đâu. Đây không, Bangkok không, L.A cũng không."

"Nghe này. Ta không gặp bất cứ nguy hiểm nào đâu." Tôi nhìn thẳng vào mắt nàng. "Đây không. Bangkok không. L.A cũng không. Nếu có gì đó giống như sự bình yên du mục, thì đó là chúng ta."

"Vậy sao anh lại phải bỏ đi?"

"Chỉ để đề phòng. Ta không dẹp chuyện này đi được à." Tôi chà điếu thuốc đang hút dở xuống cái gạt tàn bằng sứ. "Một lần nữa, em muốn đi cùng anh chứ?"

"Em phải suy nghĩ đã."

"Em có từ giờ đến 6h tối nay để suy nghĩ. Anh đã đặt vé từ hôm qua rồi."

Nàng nhìn tôi chăm chăm, khẽ lắc đầu.

"Em hỏi một câu nữa được không?"

"Hỏi đi."

"Anh bảo pháp luật không đứng về phía anh lúc này, còn công lý thì sao?"

"Với anh thì công lý đứng về phía anh."

"Hoặc là với anh thì chẳng có thứ công lý nào cả."

"Có công lý đấy. Anh nói rồi. Nó đứng về phía anh."

 

Tám.

6h kém 15 phút.

Nàng vẫn chưa đến. Tôi đốt hết điếu thuốc này đến điếu thuốc khác trong khi đứng đợi. Vầng trăng nhợt nhạt treo trên bầu trời. Những đám mây có hình thù như những rễ cây. Không khí se lạnh. Tiếng động rườm tai của động cơ xe. Người tôi run lên vì một nỗi kích động xen lẫn hoảng sợ. Tôi thấy mình đang trong một giấc mơ điên rồ. Hành lý của tôi ngoài cái ba lô ra giờ có thêm một cái va li lớn tướng nữa. Trong đó ních chặt những thỏi vàng 24K, tôi vừa sai con chó đi lấy hôm qua. Tuyệt. Tuyệt. Quá tuyệt. Những người này đi ngang qua tôi, họ không biết là họ vừa đi ngang qua cái gì. Tôi nghĩ. Họ hoàn toàn không biết là họ vừa đi ngang qua cái chết tiệt gì. Họ không biết. Không ai biết.

Nàng kia rồi. Tôi buông điếu thuốc xuống, mỉm cười. Nàng mặc một chiếc váy hồng, đem theo một ba lô khá lớn.

"Cuối cùng thì em cũng đã quyết định." Tôi nói.

"Hà, em cũng chẳng biết nữa. Có lẽ đây là sai lầm nghiêm trọng của em trong đời."

"Cái gì đó mách bảo anh là điều đó đúng đấy." Tôi mỉm cười. "Vậy ta lên…"

Nàng bỗng hét lên.

Tôi quay lại và nhìn thấy một gã nào đấy đang nhào đến từ phía sau tôi. Giây tiếp theo, tôi đã thấy cái mặt chết tiệt của mình đang gí sát xuống nền đường. Mắt trái và cằm tôi đau kinh khủng. Tôi điên cuồng giãy giụa, nhưng gã này quá khỏe, hoặc là tôi quá yếu ớt. Hắn bẻ quặp hai tay tôi ra sau lưng rồi nhanh chóng khóa lại bằng chiếc còng số 8. Giờ thì tôi mới biết Tôi đã bị bắt.

"Còng được nó rồi." Hắn nói qua một máy bộ đàm, hắn đang đặt nguyên cái đít lên người tôi, thằng chó đẻ ấy. Tới lúc thấy tôi xem ra sắp tắt thở, hắn mới nắm tóc và lôi tôi đứng dậy. Thay đổi tư thế đột ngột khiến tôi cảm thấy hết sức choáng váng, và không thể kìm được – tôi nôn.

"Đ.mẹ, đừng có nôn vào người tao!" Hắn quát. Tôi liếc nhìn nàng. Nàng không thể thốt lên được bất cứ điều gì, chỉ lấy tay che miệng. Thứ chết tiệt tôi nhìn thấy tiếp theo là một đám cớm xanh xanh vàng vàng xuất hiện trước mắt mình. Có một chiếc xe chở tội phạm, và thằng cớm to con áp giải tôi ra đó.

Tôi cố ngoái đầu nhìn nàng. Nàng vẫn đang che miệng. Hẳn là nàng phải sốc lắm. Mẹ kiếp. Tôi không thể tin được chuyện này.

"Mày biết sao tụi tao phát hiện ra không?" Thằng cớm to con vừa nãy bắt đầu khoe khoang, hắn đang ngồi đối diện tôi trong xe.

"Thằng già đó tới thông báo cho tụi tao. Dĩ nhiên là mày cũng đoán được, tụi tao nghĩ đó chỉ là một thằng già lẩm cẩm điên khùng thôi. Nhưng rồi sau cùng, điều tra bế tắc, tụi tao đành tới xem thử cái hốc dưới cây sồi mả mẹ đó. Leo thang dây xuống. Và hết hồn…

Tôi nhìn vào túi áo. Không thấy cái còi ở đó. Tôi đã để nó ở đó. Nhưng giờ nó không có! Hẳn nó đã rớt xuống đất, văng ra đâu đấy lúc thằng chó đẻ này vật tôi xuống.

… Cả đời tao chưa thấy cái gì khủng khiếp đến thế. Tao lơ ngơ ở đó một hồi rồi trèo lên. Dĩ nhiên tao không ngu dại gì mà đụng tới cái thứ quái thai quái thú ấy. Thằng già kia bảo nghe giọng mày như người NT, và hình như đang thất nghiệp. Thế là tao loại trừ được những đứa NT học cao đẳng đại học hay có công ăn việc làm. Nhưng mày biết chính cái gì tố cáo mày không?"

"Gì?"

"Dấu vân tay. Dấu vân tay của mày trên mấy tờ bạc chó đẻ đó. Tổng cộng 4 tờ, 1 tờ 200 và 3 tờ 100. Chắc mày cũng không hiểu làm quái thế nào mà thằng già kia lại cẩn thận đến thế phải không. Ngay tụi tao còn thấy bất ngờ nữa là."

"Rồi mấy người làm gì với con chó?"

Hắn bật cười hô hố. "Làm gì hả? Kêu xe xúc cát tới, lấp mẹ cái cây rồi. Bạn của mày tiêu…. Mẹ kiếp! Cái quỉ gì thế?!!"

Chiếc xe dường như vừa đụng phải một cái gì đó, nó lắc lư mạnh khiến tôi và mấy tên cớm áp giải chao đảo, té xuống sàn xe, chân tay lộn tùng phèo cả lên.

Rồi phút tiếp theo, tôi thấy cửa xe bật mở.

Và tôi biết đó là cái gì.

Tôi biết đó là cái chết tiệt gì.

Con chó. Nó đã đến.

Tôi lồm cồm bò dậy, dẫm lên đám tay chân bát nháo rồi nhảy ra ngoài khoang xe, con chó đỡ lấy tôi.

"Trời! Cậu còn sống! Tôi biết mà! Mau lên, đập cái còng thối tha này ra dùm tôi đi."

Nó đập cái còng khỏi tay tôi, rồi nhảy về phía khoang xe. Chỉ đứng đó. Lũ cớm chết điếng. Chúng không thể làm gì hơn ngoài việc cứ nằm yên đó, há miệng há mồm.

Tôi quay lưng lại, và nhìn thấy nàng đang đứng đó, trên vệ đường. Tôi bước về phía nàng, chỗ trầy phía mắt trái ban nãy vẫn đang đau rát, nó khiến tôi gần như chỉ nhìn bằng một mắt. Tôi lấy tay phủi bớt bụi trên quần áo.

"Là em? Em đã nhặt được nó. Em đã gọi anh bạn này tới?"

Nàng gật đầu.

Tôi hôn nàng vào trán, rồi quàng tay ôm lấy nàng. "Anh không biết nói gì nữa. Cảm ơn em. Cảm ơn em."

"Anh biết gì không?"

"Gì?"

"Em nghĩ mình đã hiểu được chuyện đó rồi."

"Chuyện gì?"

"Chuyện về cái bể cá không có cá."

Tôi bật cười, và nó làm tôi nhận ra cằm mình cũng đang đau bỏ mẹ. "Và những quả táo lửng lơ."

"Những quả táo lửng lơ trong cái bể cá không có cá."

Những quả táo lửng lơ trong cái bể cá không có cá.

"Vậy em đi cùng anh chứ?"

"Anh đã có câu trả lời rồi."

"Phải. Anh đã có câu trả lời."

Tôi quay sang con chó. "Này anh bạn, việc tôi nhờ sau đây sẽ khó đấy. Liệu cậu có làm được không?"

"Việc duy nhất tôi không làm được là không làm được."

"Được. Được lắm anh bạn. Vậy cậu có thể chở chúng tôi đến Bangkok không, trên lưng cậu ấy?"

"Bám chặt vào nhé."

Và thế là nó đưa chúng tôi đến Bangkok.

bài đã đăng của Lam


Phần Góp Ý/Bình Luận


Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Da Màu dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập.

Lưu ý: Xin vui lòng bỏ dấu tiếng Việt để giúp tránh những hiểu lầm đáng tiếc từ độc giả trong việc diễn dịch ý kiến đóng góp. Bài không bỏ dấu sẽ không được hiển thị. Xin chân thành cám ơn.

*

@2006-2019 damau.org ♦ tạp chí văn chương Da Màu Web services provided by InfoResources Center, Inc. Scroll Up
Log in | Entries (RSS) | Comments (RSS)